Trái Tim Của Bụt tại chùa Làng Mai
Hôm nay là ngày thứ ba của khóa tu và cũng là ngày thứ Ba trong tuần. Sáng nay Sư Ông giảng pháp thoại tại Xóm Thượng. Pháp thoại được giảng tại Xóm Hạ ngày Chủ Nhật và thứ Tư, tại Xóm Thượng ngày thứ Ba và thứ Sáu. Ðặc biệt mỗi thứ Ba của tuần, bữa ăn trưa là bữa ăn Quá Ðường. Sau khi đi thiền hành, Sư Ông, các sư cô, sư chú, và tất cả anh chị em Tiếp Hiện tụ tập tại thiền đường Chuyển Hóa, mỗi người có một bình bát. Tại đây, các thầy cô đắp y vàng và ngồi xuống thành hai hàng, một bên nam đứng đầu là Sư Ông, và một bên nữ. Trong mỗi hàng, các thầy cô ngồi theo thứ tự lớn nhỏ. Ðằng sau Sư Ông và các sư chú là các Tiếp Hiện nam, sau các sư cô là các Tiếp Hiện nữ. Trong hàng Tiếp Hiện cũng đứng theo thứ tự lớn nhỏ bắt đầu là các giáo thọ. Vì đây là bữa ăn Quá Ðường đầu tiên trong đời, tôi có nhiều cảm giác lẫn lộn khó tả: hồi hộp, vui vui, run run. Trước khi đi ra, Sư Ông đã dạy tất cả đại chúng cách ôm bình bát và cách đi theo hơi thở cho buổi lễ được trang nghiêm. Theo lời thầy dạy, tôi cố để hết tâm ý vào hơi thở vào ra, tự mỉm cười với mình, và thấy rất hạnh phúc.
Sau ba tiếng chuông ở ngoài thiền đường, Sư Ông dẫn đầu hàng nam, sư cô Ðàm Nguyện dẫn đầu hàng nữ thong thả bước ra, trông rất uy nghi. Ðại chúng bên ngoài thiền đường đứng chắp tay búp sen. Sau khi lấy thức ăn, mọi người đi từ từ về thiền đường lớn tại Xóm Thượng, và ngồi xuống cũng theo thứ tự lớn nhỏ. Sau khi chờ mọi người vào thiền đường, Sư Ông và các sư cô sư chú bắt đầu chú tụng trước khi ăn. Lời kinh sang sảng quyện với tiếng chuông làm tim tôi rúng động. Tôi nhắm mắt thở nhẹ nhàng để yên cho những âm thanh này thấm vào da thịt, và cảm thấy hạnh phúc tràn đầy. Khi mở mắt ra, tôi thấy mọi người tay mặt bắt ấn, tay trái nâng bình bát lên ngang mắt, dùng ngón trỏ và ngón đeo nhẫn cong lại đỡ giữa đáy bình bát và ba ngón còn lại đưa thẳng ra đỡ ngoài bìa cạnh đáy của bình bát. Tôi cảm thấy một nguồn năng lượng chánh niệm và một sự bình yên tràn đầy không gian thấm vào người. Mắt tôi bỗng long lanh.
Sau gần mười ngày nắng ráo thật đẹp, mưa đã hơn bốn ngày liên tiếp tại Làng Hồng. Chiếc lều của tôi đã bị mưa thấm vào ướt nhẹp. Sư cô Giới Minh rất dễ thương đã dọn dẹp và cho tôi vào ở trú trong phòng Ðồi Mận cho đến cuối khóa tu. Phòng này trước kia là chỗ cư ngụ của các sư cô. Vì cả gian không đủ điều kiện sống theo luật pháp của Pháp, nay phòng được dùng làm nơi phơi quần áo của các sư cô. Phòng Ðồi Mận tuy vậy rất đẹp và dễ thương vì ở ngay trước một rừng mận và bên cạnh con đường Sư Ông và đại chúng thường đi thiền hành. Ðây là con đường dài và, theo thiển ý của tôi, đẹp nhất Xóm Hạ. Giữa đường có một con lạch và một hồ nước nhỏ. Vì cỏ đã mọc lung tung và bít gần hết đường nước chảy, nước trong hồ hơi đục. Có rất nhiều sinh vật nhỏ trú ngụ tại đây. Những con chuồn chuồn và bươm bướm trắng bay lượn qua lại trông thật dễ thương. Tôi nghe bươm bướm đang hỏi xem tôi có thực sự có mặt ở đây không. Tôi gật đầu và cười với bươm bướm. Thỉnh thoảng mặt nước rung động vì những con cá vàng trồi lên mặt nước đớp mồi. Một chiếc lá vàng, một cành cây khô rụng xuống tạo nên những làn sóng tròn lăn tăn, trước nhỏ, sau to dần và biến mất vào bờ. Tôi đứng dậy tập một vài động tác thư dãn trong không khí thanh tịnh. Một vài làn gió nhẹ thoảng qua. Tôi lặng yên ngồi thở yên bình trên bãi cỏ gần bờ hồ, để cho mình là một với cỏ cây vạn vật. Hạnh phúc.
Hôm nay là ngày cuối cùng của khóa tu. Trong lòng tôi có rất nhiều cảm xúc. Này là niềm hạnh phúc tràn đầy trong tim. Này là nỗi buồn sắp phải lìa xa thầy cô và một tăng thân vững chãi và tươi mát. Này là nỗi nhớ những đồi mận ngon ngọt. Tôi đi thiền hành một mình trên những con đường thiền hành quen thuộc, lắng nghe tiếng đá sỏi lạo xạo, và cảm thấy thật gần gũi với từng cọng cây, ngọn cỏ, từng viên gạch, từng con bươm bướm. Phải chăng vạn vật đều thay đổi, hợp và tan, như sự đến và đi của từng hơi thở, của bươm bướm, của khóa tu? Trong bài pháp thoại cuối cùng của khóa tu sáng nay, Sư Ông lập lại những điều thầy đã dạy đại chúng trong suốt ba tuần lễ, nhất là tầm quan trọng lớn lao của một tăng thân vững chãi và sự quay về nương tựa đoàn thể này. Thầy đã nhắc nhở đại chúng rằng trái tim của Bụt đang có mặt trong mỗi chúng ta. Chỉ cần sống một cách sâu sắc trong chánh niệm, Bụt luôn bên cạnh để hướng dẫn chúng ta. Sau bài pháp thoại, Sư Ông hướng dẫn đại chúng đi thiền hành chung quanh hồ sen tại Xóm Hạ và ngừng ở gác chuông đại hồng chung để cử hành lễ bế mạc. Có một số thiền sinh đã ra về. Không vì vậy mà buổi lễ thiếu phần long trọng và trang nghiêm. Sau phần dâng hương, cũng như lễ mở đầu khóa tu, Sư Ông và các sư cô sư chú tán tụng những bài kệ nghe chuông và niệm Bồ Tát Quán Thế Âm. Trân quý giây phút mầu nhiệm này, tôi đứng lặng yên đón nhận những âm thanh này với tất cả con tim. Buổi lễ chấm dứt bằng sự phát biểu cảm tưởng của đại diện của cả 5 xóm: Thượng, Trung, Hạ, Mới, và Ðoài. Tôi cảm thấy một niềm biết ơn sâu sa đối với Sư Ông, tất cả các sư cô sư chú, và toàn thể đại chúng đã cho một khóa tu thật hoàn hảo. Cái hạnh phúc được nghe pháp thoại nhiều lần mỗi tuần và được thực tập chánh niệm với một đại chúng tươi mát và vững chãi để gỡ dần những gút buộc trong tâm thật quá to tát không thể nào tả được. Tôi thầm nguyện sẽ cố gắng giữ gìn thân tâm để đền đáp lại cái công ơn lớn lao này.
Mọi ý kiến và đóng góp xin điện thư về webmaster@crpcv.org |
Lần sửa chữa cuối:
12/3/2001
|