Trang Nhà Lịch Trình Tu Học Lá Thư Tu Học Kinh Nhạc Thiền

Hình ảnh sinh hoạt Đóng góp Trang bạn Các nhà xuất bản

Lá thư tu học tháng 12 năm 2009
Tăng thân Thuyền Từ vùng Hoa Thịnh Đốn
10413 Adel Road, Oakton, VA 22124

Ngày quán niệm đầu tháng 12 năm 2009

Ngày quán niệm đầu tháng 12 năm 2009 sẽ được tổ chức vào thứ Bẩy 5 tháng 12 từ 9:30 giờ sáng đến 5 giờ chiều tại Unitarian Universalist Congregation of Fairfax (UUCF), 2709 Hunter Mill Road, Oakton, VA 22124. Quý vị có thể vào trang nhà tại http://mpcf.org để xem bản đồ và đường đi tới UUCF. Chương trình tu học trong ngày:

9:30 Tọa thiền, kinh hành, tụng kinh
12:00 Ăn trưa trong im lặng hùng tráng
2:00 Nghỉ trưa
2:30 Nghe băng pháp thoại
3:00 Thiền trà, trao đổi kinh nghiệm tu học
4:45 Tọa thiền
5:00 Chia tay



Tin ngắn:



Đóng góp:

Những đóng góp dưới đây là của các anh chị tham dự khóa tu đầu tháng 10, 2009 tại tu viện Bích Nham với Sư Ông Nhất Hạnh và tăng đoàn Làng Mai. Cám ơn tất cả các anh chị.

Thư cho Thầy

Reston Virginia, 29 tháng 9 năm 2009

Kính thưa Thầy,

Hôm nay con ngồi viết thơ cho Thầy mà ngoài trời đang kéo những mảng mây xám, giăng qua bầu trời trong xanh. Có đám lá cây đong đưa với những làn gió nhẹ mang hơi lạnh mùa Thu. Hôm nay con được làm việc ở nhà nên có dịp ngắm cảnh, và viết thơ cho Thầy. Virginia rất đẹp, Thầy ơi. Nó mang bốn mùa rõ rệt, và đặc biệt là có tăng thân Thuyền Từ nuôi lớn, ôm ấp con qua năm này tháng nọ. Mấy tuần qua, lòng con mang nhiều xao động. Một phần vì pháp nạn Bát Nhã lúc nào cũng làm con rưng rưng nước mắt. Mặc dù đang trải qua rất nhiều gian nan, các thầy, các sư cô vẫn giữ vững tình huynh đệ và niềm tin nơi pháp môn mà không một người nào bỏ cuộc. Điều này làm cho tim con rúng động và vô cùng cùng cảm phục. Phần khác là vì mấy tuần trước, anh chị Chân Ý, Chân Trí đề nghị con bước thêm một bước, tiếp nhận 14 giới Tiếp Hiện để cùng tăng thân sát cánh chèo chiếc Thuyền Từ trên con đường “sáng cho người thêm niềm vui, chiều giúp người bớt khổ”.

Con cảm thấy rất vui mừng khi được anh chị khuyên như vậy. Điều này có nghĩa là anh chị có niềm tin vững vàng hơn nơi sự thực tập của con. Con mừng lắm, vì cuối cùng con đã có thể bắt đầu đền đáp công ơn Tam Bảo, công ơn Thầy đã mở đường, và anh chị hết lòng dìu dắt con trên con đường này trong ròng rã năm năm qua. Con còn nhớ năm năm trước cũng vào tháng 10, năm 2004, con quy y Tam Bảo trong khóa tu Thuyền Từ ở Claymont Court, West Virginia. Anh chị đã cho con cái tên rất hay là Nguyên Hằng Chiếu. Từ ngày ấy đến nay, anh chị đã cưu mang, chỉ dạy con thực tập từng bước một để đến một ngày, con có thể nhận diện, ôm ấp và chuyển hóa được nỗi khổ đau của chính mình. Nhìn lại, mới có năm năm thôi mà thấy như vừa qua một kiếp người. Năm năm trước, con là một người mang nặng nhiều sân hận, hoài nghi, cô đơn, và đầy ắp tủi thân. Năm năm sau, con vững chãi niềm tin, yêu đời, và không còn sợ hãi.

Thấy biết không, Thuyền Từ chúng con là một gia đình Làng Mai nhỏ bé. Chúng con tập hiểu nhau để thương nhau, và chăm sóc cho nhau theo pháp môn Thầy truyền dạy. Mặc dù đời sống còn hệ lụy gia đình, nhưng chúng con đã giúp nhau bớt khổ, và san sẻ được niềm vui cho những người thương của chúng con.

Đầu tháng 9 vừa qua, chúng con có khóa tu cho người Việt ở Claymont Court. Trong năm năm qua, con đều tham dự đầy đủ các khóa tu cho người Việt ở đây. Vậy mà trong buổi thiền hành ngày cuối cùng kỳ này, lần đầu tiên con thấy con đường quen thuộc kia sao bỗng dưng đẹp lạ lùng. Trời mây bao la, hai tay con nắm lấy tăng thân. Đằng trước có tăng thân, đằng sau cũng có tăng thân cùng đi. Lòng con mở rộng để thấm trọn tình thương vô điều kiện. Tự dưng con nhận ra rằng con đã về nhà. Con đã thực sự về nhà. Đây chính là con đường con hằng mong ước đi. Con có thể nắm tay tăng thân đi như thế này mãi cho hết kiếp này. Kiếp sau và những kiếp sau nữa, con xin nguyện cũng sẽ tiếp tục đi trên con đường này. Những ràng buộc xưa cũ, những hiểu biết và hành động sai lầm trong quá khứ đang từ từ rơi rụng theo từng bước chân. Con đã cảm thấy tự do hơn, nhẹ nhàng hơn. Anh Chân Trí khi nghe sự chia xẻ này, đọc cho con bốn câu thơ:

Đi chơi trong bản môn
Tay ta nắm tay người
Ngàn xưa và ngàn sau
Cùng về chung một lối.

Con thích bốn câu thơ này lắm vì nó nói lên tâm trạng và chí nguyện của con. Kể từ ngày hôm nay trở đi, con nguyện thu xếp lại đời mình cho đơn giản, gọn gàng hơn để dành thời giờ cho sự tu tập, sống cuộc đời tỉnh thức để giúp mình và giúp đời. Con sẽ không từ nan một chuyện gì khi tăng thân cần đến để đền đáp xứng đáng công ơn vô biên của Thầy, Tổ và tăng thân.

Con xin tạm ngừng ở đây và chúc Thầy ngủ ngon, thân tâm thường lạc.

Con của Thầy,
Nguyên Hằng Chiếu

-------------------------------------------

Reston VA, 21 tháng 11, 2009

Tôi đã được diễm phúc hưởng trọn bốn ngày ngắn ngủi ở Bích Nham. Những giờ phút quý báu sống bên Thầy và tăng thân đã nuôi lớn tôi rất nhiều. Từ Nguyên Hằng Chiếu, tôi trở thành Chân Bích Thiên – True Blue Sky. Dù ở bất cứ nơi nào, chỉ cần ngước lên trời thì tôi sẽ tìm thấy mình vốn dĩ muôn đời xanh trong, tự do bát ngát, và bao trùm tất cả muôn loài, không phân biệt từ bỏ bất cứ điều gì trên thế gian này. Đó là hướng đi của tôi, xin nguyện tiếp nối bước chân và hơi thở của Thầy, đi mãi về ngàn sau.

Thế giới vô tận
Chúng sanh vô tận
Nghiệp và phiền não
Đều cũng vô tận
Nguyện con cũng thế
Sẽ là vô tận.

Chân Bích Thiên

-------------------------------------------


Thư cho Thầy

Virginia, ngày 01 tháng 10 năm 2009

Thầy kính thương,

Hôm nay trời Virginia đang vào Thu, lá cây trên cành đang sắp sửa “chín”. Con ngồi viết thư cho Thầy, trong lòng đang dâng lên một niềm biết ơn sâu lắng. Con mang ơn Bụt đã đến trong cuộc đời. Con mang ơn Thầy đã làm mới giáo pháp của Bụt, mở ra một con đường, giúp con tiếp nhận và thực tập được. Con mang ơn tăng thân Thuyền Từ đã cho con một nơi chốn nương tựa an toàn, đầy tình thương; các anh chị đã nhẫn nại nâng đỡ và dìu dắt con trong suốt hơn năm năm trời qua trên con đường thực tập. Con bây giờ như người đang tỉnh ra dần từ một cơn mê không biết đã có tự bao giờ. Trong một khoảng năm mươi năm của một đời người, con đã đi qua khá nhiều, hạnh phúc thì thoáng qua, mà khổ đau thì chồng chất, không chỉ riêng cho con, mà còn những người thương con đã có duyên gặp gỡ trên đường đời.

Con bỏ nhà ra đi đã hơn một lần trong đời: ngày xưa, con đã ra đi vượt biển; rồi sau đó, con lại đi qua một lần ly dị. Cả một đoạn đời, bây giờ nhớ lại mà bàng hoàng - con thường sống trong một tâm trạng bồn chồn, đứng ngồi không yên, lúc nào cũng khao khát, kiếm tìm một điều gì hay một người nào có thể đem lại hạnh phúc cho mình. Trong lòng con luôn có một nỗi lo âu sợ hãi cho một tương lai mơ hồ trước mặt, hình như có một sự đổ vỡ nào đó cứ đang chực chờ ở phía trước.

Trong quá khứ con đã đi, và vấp ngã nhiều lần. Có những lúc con lao vào chuyện cộng đồng xã hội, mà mọi người thường gọi là “Phật sự”, cứ nghĩ là mình làm nhiều điều “công đức”, hóa ra chỉ là những chuyện để làm quên đi nỗi khổ của mình. Cho đến lúc cách đây hơn sáu năm con có duyên đến sinh hoạt với tăng thân Thuyền Từ. Từ đó con mới thực sự bắt đầu tập đi trên con đường thực tập, chuyển hóa. Con được các anh chị hết lòng thương yêu, bảo hộ, hướng dẫn cho con biết cách thực tập trở về với từng hơi thở và bước chân. Nhờ được nương náu yên ổn trong tăng thân, con đã lần tìm ra được con đường trở về với tự thân, biết thực tập ngồi yên, ôm ấp cảm thọ, và những nỗi khổ đau trong lòng. Con bắt đầu có những cái thấy thật hơn, mới hơn về chính mình. Con nhận diện được trong mình có những em bé đã từng bị thương tích, khát khao tình thương. Con nhận ra mình từ lâu lắm rồi là một kẻ thiếu tình thương, và đã tự đánh mất mình hồi nào không hay. Con bắt đầu cảm nhận được lòng xót thương cho chính mình.

Bây giờ, nhờ có sự thực tập mỗi ngày con cảm thấy lòng mình bình an hơn, và có mặt thật hơn với cuộc đời. Tuy không còn ở bên cạnh hai đứa con mỗi ngày nữa, nhưng mỗi lần có cơ hội được gần hai cháu, con biết mình đang có mặt cho con của con hơn ngày xưa. Hai cháu bây giờ cũng đang mở lòng ra với con, thích đi theo ba tham dự các khoá tu với tăng thân. Vào khoá tu mùa Thu năm 2005, con chợt ý thức ra là mình đã tìm về được với căn nhà của mình rồi. Trong buổi sáng tụng Năm Giới, con đã quì trước Tam Bảo và được các anh chị giáo thọ cho con làm mới lại Năm Giới quí báu. Từ đó đến nay con thực tập quay về nương tựa, giao mình cho tăng thân. Con đuợc tăng thân thường xuyên soi sáng, mỗi ngày bước chân con đi đã vững chải hơn trên con đường thực tập.

Thầy ơi, hôm nay con đang cảm nhận được một niềm hạnh phúc thật ấm áp và sâu lắng! Tăng thân đã cứu giúp con tái sinh trở lại. Mỗi ngày con cảm thấy mình như đang trở thành một con người mới! Con sẽ cố gắng thực tập để chia sẻ với mọi người niềm hạnh phúc mới này. Giờ đây nguyện ước duy nhất của con trong cuộc đời còn lại là được tiếp tục cùng tăng thân đi tới trên con đường thực tập, cùng nhau xây dựng để tăng thân ngày càng trở nên một nơi chốn ấm cúng, an toàn, đầy tình thương, cho con và nhiều người khác nữa đang cần một nơi nương tựa. Ngày hôm nay, ngồi viết cho Thầy giữa những biến động đang xảy ra cho các thầy cô thuộc tu viện Bát Nhã ở Việt Nam, con nguyện sẽ thực tập tinh cần hơn nữa, ngồi thật yên hơn nữa, đem hết khả năng của mình mà thực tập, hi vọng được xứng đáng tiếp nối giáo pháp của Bụt, mà Thầy đã trao truyền cho chúng con.

Con của thầy,
Quảng Văn

-------------------------------------------

Kệ nhận pháp tự:

Chân thật tự suối nguồn
Tự tánh vốn xanh trong
Một niệm nay đã lập
Hành trì không buông lung

Chân Bích Nguyên - True Blue Source

-------------------------------------------

Retreat at Blue Cliff Monastery

As our car flexes its way up and through the winding mountains and the surrounding rural that dot so prominently the landscape of New York that belie the image of the city for which the state is known, we can gently feel the thinner air from the elevation. The final miles are rapidly disappearing beneath us, a sense of anticipation among us, a party of six spanning three generations, begins building, gradual but so powerful that a synchronized silence has now prevailed over the constant chattering. A silence that seems to be born from a mix of eagerness, awe, and respect for the impending moments. In the next four days, we will join thousands others who are congregating at Blue Cliff Monastery for a retreat. What are they – what am I -- looking for? To learn what have yet learned, to reinforce and further our commitment to Thay’s teaching, to seek an oasis of security and comfort created by his presence and the Sangha, to quench one’s curiosity about the practice of mindfulness from Thay himself, or to merely get away from a busy life, to regain the self-awareness that has eroded with each passing day? The only thing for certain is – at this very moment - I will be continuing a spiritual journey that did not just embark six hours ago in Virginia, or a year ago when I was introduced to mindfulness practice, but originated long before that, perhaps many, many lifetimes ago. Our daughter, Sydney, who has been quiet for most of the trip, immersing herself in stacks of books, suddenly broke the silence, ‘Mommy, look! The clouds are so low that I think I can almost touch them….’. We all looked up. The clouds are indeed low, emanating the crimson from the last rays of the sunset beyond the horizon, extending its canvas to the sea of speckled foliage that is unmistakably autumn in the Northeast.

A few weeks ago, Anh Vien asked us to share a few thoughts with our sangha regarding our retreat experience at Blue Cliff Monastery. We are honored, humbled, and no less intimidated for our writing has never invoked Hemmingway nor our comprehension would adequately reflect the depth of the practice and the profound experience from the retreat. Lành, my wife, promised that if I’d share mine, she will follow up with ‘part 2’ in the not too distant future. I will hold her to that.

In the days leading up to the retreat, Lành suggested that I consider taking the five mindfulness training at the Blue Cliff retreat. Thay’s presence, she reasoned, would present an ideal opportunity for me to further my commitment to the practice that has been a staple on our family’s calendar for nearly two years. While our embrace of the teachings has permeated through the family’s collective outlook, I have been more of an interested practitioner than a devoted one, one with the dogma shared by many in the sangha. The deliberation is not without purpose. It allows me to internally process the learning at a pace, in a form, and on a level that is sustainable. Although far from enduring habits, I’ve become increasingly more aware of the principles and elements of the teaching, and, inevitably, the person behind the teaching, Thay. As October approaches, however, my enthusiasm for the retreat wanes. What appeared as a welcome break in April has morphed into a small inconvenience as work was piling up. I can ill afford the weekend off, let alone three working days. It was a good idea as long as it remains in the future.

Work has been busy. It’s been a busy year -- come to think of it, it has been a busy, oh, twenty years. My mother in law, whose wisdom, insight, and boundless compassion – no surprise from a truly remarkable lady from Quảng Trị who raised nine children through the toughest of circumstances – deep rooted from a place and era where eloquence was not a necessity, in her own unique and affectionate way, would say, “Thằng Đức lúc nào cũng thấy làm hùng hục”, an expression that conjures the images of a blue collar worker, say, sweating in a factory or a farmer laboring away in the rice fields. Yet, here I am -- sitting in an office, living a suburban life – “hùng hục” couldn’t be more apt. The word describes perfectly my state of mind, one that has been relentlessly driven by my ambition underpinned by a template of expectations and virtues – some ambiguous, few conflicting, all unchallenged -- worn into me by generations of traditional values and Buddhist devotion. I fervently believe the core of these ‘do good’ values. They continue to be the moral pillars of our family. Ironically, they also fuel my pursuit of meeting these expectations, so plain and clear that the impacts from the daily grind to my conscience have merely manifested themselves into an inherent, and accepted, human condition. As I grow older, small successes and occasional setbacks appear increasingly less distinctive and untethered from my emotion. No time to dwell in the presence. I am far from perfect but perfectly content with my self-destined obligations -- to loved ones, to friends, to colleagues, and to my own moral acceptability. I could sense that with each passing day, my ability to introspect gradually diminishes, as if my own identity is becoming invisible cell by cell like a bad science fiction movie. External factors, anything but my own conviction, define my existence. Living through others has become my comfort zone.

The time at Blue Cliff seems to go by in slow motion. I see more glimpses of myself, a reflection of a state of mind that, for a few days, was untangled from the tension and threads of a busy life. I find myself during pockets of free time drifting aimlessly, up the hills, through the trails hidden in the picturesque woods and prairies, taking in the crisp air and the calming smiles from everyone encountered, and wondering again and again how I ended up at the bookstore for the hundredth time. The words from Thay’s teaching echo with every step. The sharing from the dharma talks was so real and poignant, as if they were telling my stories. A group of people - uninhibited by any self-reservations, formality, generational or background barriers - sharing real issues, bonded by a common faith. I thought to myself, ‘This is what the sangha is really about….’ The sights of Sydney somersaulting on the dewed grass, Joey holding court on yet another one of his just invented games, laughing endlessly with their friends who, strangers just days ago now seemed to have bonded by a life time, remain one of the indelible images of the retreat. As unnatural as it may first seem, I discover the wonder of serializing my thought process. For a few days, no longer was I eating my meals while at the same time browsing the Internet, ‘uh huh’ my way through the kids’ recounts of their day, and checking the scores on TV out of the corner of my eye, and after all that still felt there was room for more parallelism. It was a breath of fresh air in every sense.

The last morning at Blue Cliff, I, along with a couple of thousands of my closest friends, take our place in the center of the Great Togetherness Hall. A great majority, I find out later, never planned to participate in the training, only to be inspired by Thay’s teachings and insights, and a deeper understanding of the training gained from the dharma talks and a heart-felt, anecdotal discussion conducted by the panel (one of whom was our very own brother Garrett) comprising of brothers and sisters from the various practices in the region. Their faces are glowing with pride. While I will cherish the memory of the retreat, the sangha, Thay and all he has given us, I can’t help but sense a hint of sadness as our last day together is winding down to its final few hours. The weather has turned colder in the last day, but I keenly feel the warmth exuded from our collective energy. The children go first. Joey and Sydney stand among the beaming children who renew the Three Jewels and the Two Promises. Then our turn. As Thay administers the ceremony, we quietly make our commitment to the oaths, internalizing what the training would mean to each of us.

As I receive my certificate, I spot Anh Vien who offers me a congratulatory hug as well as a translation of my given name “Rising Mountain of the Heart”. “Tâm Thượng Sơn”, he says. I thank him and step outside looking for Lành and the kids. The misty dawn has now yielded to the bright sun. I gently pick up my pace, one step at a time.

Nov 2009
NKD


Trang Nhà Lịch Trình Tu Học Lá Thư Tu Học Kinh Nhạc Thiền

Hình ảnh sinh hoạt Đóng góp Trang bạn Các nhà xuất bản



Mọi ý kiến và đóng góp xin điện thư về webmaster@crpcv.org
Trình bày và thực hiện bởi tăng thân Thuyền Từ vùng Washington DC