Lá thư tu học tháng 5 năm 2009
Tăng thân Thuyền Từ vùng Hoa Thịnh Đốn
10413 Adel Road, Oakton, VA 22124
Ngày quán niệm đầu tháng 5 năm 2009
Ngày quán niệm đầu tháng 5 năm 2009 sẽ được tổ chức vào thứ Bẩy 02 tháng 5 từ 9:30 giờ sáng đến 5 giờ chiều tại tư gia anh chị Tâm Minh Ân và Tâm Khai Ngộ tại Chantilly, Virginia. Chương trình tu học trong ngày:
9:30
Tọa thiền, kinh hành, tụng kinh
12:00
Ăn trưa trong im lặng hùng tráng
2:00
Nghỉ trưa
2:30
Nghe băng pháp thoại
3:00
Thiền trà, trao đổi kinh nghiệm tu học
4:45
Tọa thiền
5:00
Chia tay
Tin ngắn:
Thứ Bẩy 9 tháng 5 năm 2009 sẽ có nửa ngày quán niệm do anh chị giáo thọ Chân Ý và Chân Trí hướng dẫn bằng Anh ngữ từ 8:45 sáng tới 1:00 chiều tại Trung Tâm Thực Tập Chánh Niệm (MPC) Unitarian Universalist Congregation of Fairfax, 2709 Hunter Mill Rd, Oakton, VA, 22124. Muốn biết thêm chi tiết xin tới trang nhà tại http://mpcf.org hoặc liên lạc với MPC tại số (703) 938-1377.
Trong tuần lễ cuối tuần từ chiều thứ Sáu 15 tháng 5 tới chiều Chủ Nhật 17 tháng 5 năm 2009, Trung Tâm Thực Tập Chánh Niệm tại Fairfax (MPCF) sẽ tổ chức một khóa tu tập chánh niệm bằng Anh ngữ do anh chị giáo thọ Chân Ý và Chân Trí hướng dẫn tại trung tâm Claymont Court, Charlestown, WV. Lệ phí cho khóa tu là $250. Xin vào trang nhà tại http://mpcf.org/Retreat-2009-May.html để biết thêm chi tiết và liên lạc với MPC tại số (703) 938-1377 để ghi danh.
Để nội dung của lá thư tu học này thêm phần phong phú, Thuyền Từ rất mong được nhận đóng góp của quý vị như thơ, văn, chuyện vui trong sự tu tập, cách thức nấu các món ăn chay. Xin gửi những đóng góp này về Thuyền Từ tại thuyentu@crpcv.org .
Nếu quý vị muốn nhận lá thư tu học bằng điện thư, xin liên lạc với Thuyền Từ tại thuyentu@crpcv.org.
Đóng góp:
Những Con Ma Trong Chúng Ta
Tâm Trung Hiếu
Sáng nay tôi dậy trước chuông thức chúng, uống ly trà nóng xong ra sân sau phòng ăn ngồi đón bình minh. Khi đi quay trở vào để sửa soạn cho thời thiền buổi sáng, bỗng dưng tôi khựng lại vì thoáng thấy bóng một cái sọ người dưới chân. Thật ra đây là một tảng đá lớn cỡ đường kính của chiếc bánh xe đạp giống y như cái đầu lâu (xem hình), với đầy đủ gò má, hai con mắt, lỗ mũi, và cái miệng tròn vo như đang hô lớn.
Tảng đá này nằm cách cửa sau của phòng ăn khoảng mười thước, vậy mà bao nhiêu năm qua, bao nhiêu khoá tu, bao nhiêu lần ra vào, bây giờ mới lộ diện. Hẳn có ý nhắc gì đây?
Không phải chỉ Claymont Court mới có ma. Trong mỗi chúng ta đều có ma: ma ham danh, ham tài, ham sắc, ham ăn, ham ngủ, và chúng ngụy trang rất giỏi như những ổ gián điệp, những tên khủng bố nằm vùng. Chúng chờ cơ hội thuận tiện sẽ xuất đầu lộ diện, đánh phá rồi nhanh chóng rút lui, để lại biết bao khổ đau phiền muộn.
Không biết những con ma này đột nhập vào trong ta từ bao giờ. Có thể từ môi trường ta từng sinh sống, có thể từ khi lọt lòng mẹ hay trước đó nữa, mà cũng có thể qua ngã tổ tiên và cha mẹ. Chúng đã cắm rễ quá sâu nên không dễ gì một sớm một chiều mà bứng đi được.
Muốn bứng chúng cần đến chánh niệm và sự khôn khéo như Bụt đã dạy một môn sinh. Môn sinh này mang nhiều tên khác nhau tùy theo truyền thống và địa phương. Xin được tạm gọi thầy là Chân Thiện Mỹ.
Thầy Mỹ sinh trưởng trong một gia đình khá giả gần chân núi Linh Thứu. Một hôm, sau khi nghe Bụt giảng về sự tạo tác hạnh phúc bằng hạnh buông xả, thầy xin được xuất gia theo Bụt. Thầy tu hành rất nghiêm chỉnh và luôn giữ chánh niệm ngay cả những lúc ở một mình trong phòng riêng hay ngoài rừng vắng. Thầy ngồi thiền riết đến bàn toạ bị lở lói rất đau đớn. Ngồi hoài mà vẫn chẳng thấy bóng dáng của hạnh phúc đâu, chỉ thấy toàn là nhức nhối ngứa ngáy. Nản trí thầy có ý nghĩ xin hoàn tục.
Soi được tâm thầy, Bụt cho gọi thầy lên hỏi chuyện. “Có phải con có ý định trả áo hoàn tục không Chân Thiện Mỹ?” Bụt hỏi.
“Thưa ...thưa ...thưa vâng,” thầy lúng túng rồi nói tiếp: “Bạch Thế Tôn con đã cố gắng hết mình nhưng không đi đến đâu. Có lẽ pháp môn này không thích hợp với con.”
Bụt nói: “Như Lai rất tiếc con sẽ phải vĩnh viễn từ giã tăng đoàn, nhưng nếu Như Lai chỉ cho con lý do mà con không đạt được kết quả tốt thì con có ở lại không?”
“Bạch Thế Tôn con xin ở lại.” Thầy Mỹ thưa với Bụt.
“Vậy trước khi xuất gia con sinh sống bằng nghề gì?” Bụt hỏi để biết thêm về thầy.
“Bạch Thế Tôn xưa kia con là nhạc sĩ và sở trường của con là cây đờn cò.”
“Hay, hay.” Bụt gật gù rồi hỏi tiếp: “Như vậy con có thường xuyên lên dây đàn không?”
“Thưa có chứ, Bạch Thế Tôn,” thầy đáp.
“Nếu lên dây chùng thì sao, con?” Bụt hỏi.
“Thưa dây chùng thì đàn không thành tiếng.”
“Còn nếu lên dây quá căng thì sao?” Bụt hỏi tiếp như để gợi ý cho thầy.
“Dạ, quá căng thì dây sẽ ... đứt,” thầy ngộ được ý Bụt.
Bụt mỉm cười hiền từ: “Tu theo Phật Pháp cũng như lên dây đờn cò đó con. Nếu tu đại khái, ví như lên dây đàn chùng, sẽ chẳng đi đến đâu. Trái lại, nếu quá hăng say nôn nóng, ví như lên dây đàn quá căng, dễ thối chí bỏ cuộc.”
“Này Chân Thiện Mỹ,” Bụt dạy thêm, “Bí quyết của việc tu hành là đạt được quân bình giữa hai thái cực, giữa vui và buồn, thương và ghét, kiêu hãnh và khiêm cung. Nói chung đi tu là đi trên Trung Đạo.”
Từ đó về sau thầy Chân Thiện Mỹ làm theo Bụt dạy và đạt được rất nhiều hạnh phúc như sở cầu.
Pháp Thoại:
Xây Dựng Quá Khứ
pháp thoại do thiền sư Nhất Hạnh giảng ngày 2 tháng 12 năm 2008 tại nội viện Phương Khê. (Chân Lĩnh Nghiêm phiên tả và biên tập). Trích lại từ Lá Thư Làng Mai số 32 ra ngày 01 tháng 1 năm 2009.
Khi nói xây dựng tương lai ta thường có cảm tưởng tương lai là một không gian thênh thang phía trước. Ta cũng đã được học, được nghe rằng muốn xây dựng tương lai thì phải xử dụng hiện tại, bởi vì hiện tại là chất liệu làm nên tương lai.
Người ta thường nói xây dựng tương lai chứ không ai nói xây dựng quá khứ, tại vì quá khứ đã đi qua. Nhưng kỳ thực quá khứ có thể xây dựng được và quá khứ là cái rất cần thiết để làm chỗ nương tựa cho tương lai. Có những người trong chúng ta có quá khứ rất đẹp, chúng ta có một tuổi thơ hạnh phúc với những kỷ niệm êm đềm cùng gia đình và bè bạn. Đó là những người rất may mắn. Nhờ có quá khứ đẹp mà chúng ta có được niềm vui trong hiện tại và niềm tin trong tương lai. Nhưng cũng có những người trong chúng ta kém may mắn hơn, không có được một quá khứ như vậy. Có thể trong gia đình, chúng ta đã phải chứng kiến cảnh ba mẹ, anh chị em làm khổ nhau. Có khi phải chứng kiến gia đình mình tan nát, chia rẽ. Bạn bè thì thù oán hoặc chơi xấu nhau. Những nỗi đau đó chúng ta đã mang trong mình, và những vết thương của quá khứ ấy cứ ám ảnh chúng ta, nó như một bóng ma làm cho ta không có khả năng an trú trong giây phút hiện tại và không cho ta xây dựng tương lai một cách dễ dàng. Trong một bài hát của Tịnh Thủy có câu: “Ta vẫn có ngày mai, ta vẫn còn quá khứ, nên hôm nay ta vẫn sống nhẹ nhàng”. Câu đó có nghĩa là ngày mai rất có triển vọng nhưng ngày hôm qua của mình cũng đẹp lắm và mình muốn giữ lấy ngày hôm qua để nuôi dưỡng hôm nay và ngày mai. Nếu ta không có một quá khứ đủ đẹp, đủ hạnh phúc thì ta phải biết xử dụng hiện tại để xây dựng cho mình một quá khứ đẹp.
Sống trong tăng thân, trong gia đình, hay trong cộng đồng chúng ta có thể xây dựng tình thầy trò, tình gia đình, tình anh chị em. Xây dựng được thâm tình với những người chung quanh thì ta sẽ có hạnh phúc ngay trong giây phút hiện tại. Sống mỗi ngày được như vậy là chúng ta đang xây dựng cho mình một quá khứ đẹp rồi. Sống được một trăm ngày như vậy thì chúng ta sẽ có một trăm ngày quá khứ rất đẹp. Điều này chúng ta có thể làm được ngay bây giờ.
Tôi nhớ những năm sống ở nước ngoài, không được về quê hương, xa cách thầy tổ, xa cách bạn bè và tăng thân, một mình một bóng đi trên con đường vận động hòa bình, nhiều đêm tôi nằm mơ được trở về chùa sống với thầy, với huynh đệ. Tôi nằm mơ về Phật học viện, được gặp lại những học tăng, học ni mà tôi đã dạy dỗ, thương yêu. Những hình ảnh đó rất đẹp. Thời thơ ấu của tôi rất hạnh phúc, khi lớn lên được sống với Thầy cũng có hạnh phúc, và thời gian ở Phật học viện dạy dỗ cho các thầy, các sư cô có tình huynh đệ tôi cũng hạnh phúc. Đó chính là vốn liếng. Trên quãng đường lưu lạc nơi xứ người, thường thì mình dựa vào quá khứ ấy để đi tới, cho nên có một quá khứ là rất quan trọng. Nhưng nếu mình không có một quá khứ đẹp thì mình có thể bắt đầu xây dựng cho mình một quá khứ đẹp và mỗi ngày là một cơ hội để mình làm điều đó. Bảy ngày tu học là có thể có một quá khứ rồi, bảy tháng tu học sẽ có một quá khứ lớn, và bảy năm tu học cho đàng hoàng, có tình huynh đệ thì mình có một vốn liếng quá khứ khá vững vàng. Mỗi ngày tu tập với tăng thân, nếu nắm được giây phút hiện tại, thấy được mình đang có may mắn tức là mình có thể xây dựng được quá khứ. Quá khứ như một trương mục tiết kiệm mà mình đang nuôi. Khi quá khứ đã hùng mạnh rồi thì lúc đó hiện tại và tương lai sẽ sáng ngời.
Nếu nhìn cho sâu ta sẽ thấy quá khứ, hiện tại và tương lai chỉ là một, nó tương tức với nhau. Nhìn hiện tại chúng ta sẽ biết được cả quá khứ và tương lai. Cho nên xây dựng hiện tại cũng là xây dựng quá khứ và tương lai. Giây phút hiện tại chính là đầu dây mối nhợ mà mình cần phải nắm lấy để chuyển hóa cả tương lai và quá khứ.
Nhờ có phước đức của ông bà, tổ tiên để lại nên hôm nay mình gặp được giáo pháp, được học hỏi và hành trì những pháp môn chuyển hóa khổ đau. Dù là người xuất gia hay tại gia, nếu mình đã có thầy, có tăng thân cùng tu học nâng đỡ nhau thì điều này đã chứng tỏ rằng tình trạng của mình không đến nỗi nào. Nếu bản thân và tổ tiên, cha mẹ của các thầy, các sư cô không tạo phước đức trong quá khứ thì hôm nay làm sao các thầy, các sư cô được ngồi đây dưới hình tướng một người xuất gia có đủ điều kiện để tu học, để chuyển hóa? Đối với các vị cư sĩ cũng vậy, nếu hôm nay mình có niềm tin với Tam Bảo, có cơ hội hành trì theo con đường tâm linh, biết thực tập Năm Giới để gìn giữ hạnh phúc gia đình, thực tập mười bốn giới để làm đẹp cho xã hội tức là trong quá khứ cha mẹ, tổ tiên của mình đã từng gieo trồng rất nhiều căn lành nên mình mới có ngày hôm nay.
Tại Làng Mai, có những vị thiền sinh phải dành dụm tới hai ba năm mới có thể tới tham dự một khóa tu năm này hay bảy ngày. Trong mấy ngày ngắn ngủi ấy họ có rất nhiều hạnh phúc.
Nếu như mình đã có phước lớn được làm người xuất gia, có đầy đủ điều kiện để tu học, muốn tu bao lâu cũng được, không bị giới hạn về thời gian, thì mình phải biết trân quý sự may mắn đó, phải thấy rằng bên ngoài có biết bao nhiêu người đang mơ ước có được những điều kiện mà mình đang có, cho nên phải tu cho hết lòng, đừng để tháng ngày trôi qua oan uổng.
Khi ngồi chơi, ngồi pháp đàm chúng ta có thể chia sẻ để biết về quá khứ của nhau, để hiểu và nâng đỡ cho nhau. Và nhất là chúng ta biết được trong hiện tại chúng ta phải sống như thế nào để tất cả mọi người đều có một quá khứ vững vàng, một tương lai tươi đẹp. Quá khứ của ta sẽ là quá khứ của tăng thân và quá khứ của ta cũng sẽ là quá khứ của gia đình. Để một ngày nào đó khi tới tuổi năm mươi, sáu mươi hay bẩy mươi, nhớ về những tháng ngày mình đang ở bên nhau, bên những người thương thì chúng ta sẽ thấy đó là những ngày tháng tuyệt vời, những ngày tháng bằng vàng, bằng ngọc mà ngày xưa chúng ta không biết trân quý lắm. Bây giờ tóc đã bạc, răng đã long. Nhưng nếu ngày xưa chúng ta đã sống với nhau sâu sắc, đầy tình nghĩa thì chúng ta không có gì để phải tiếc nuối cả, tại vì quá khứ ấy không bao giờ mất đi. Khi giảng pháp chúng ta thường nói “quá khứ đã qua rồi không còn nữa”, đó chỉ là một cách nói thôi. Nếu ta xây dựng được một quá khứ đẹp đẽ thì quá khứ đó vẫn còn mãi để mỗi khi nghĩ tới ta sẽ mỉm cười: “À, trong quá khứ ta đã có nhiều hạnh phúc như vậy, ta đã được sống trong tình thương như vậy, ta đã làm việc chung hoà hợp như vậy, và ta rất bằng lòng”. Điều đó có được hay không là do trong giây phút hiện tại ta biết trân quý những điều kiện mà ta đang có hay không.