Trang Nhà Lịch Trình Tu Học Lá Thư Tu Học Kinh Hình ảnh sinh hoạt Đóng góp Trang bạn Các nhà xuất bản

Lá thư tu học tháng 4 năm 2009
Tăng thân Thuyền Từ vùng Hoa Thịnh Đốn
10413 Adel Road, Oakton, VA 22124

Ngày quán niệm đầu tháng 4 năm 2009

Ngày quán niệm đầu tháng 4 năm 2009 sẽ được tổ chức vào thứ Bẩy 4 tháng 4 từ 9:30 giờ sáng đến 5 giờ chiều tại Unitarian Universalist Congregation of Fairfax (UUCF), 2709 Hunter Mill Road, Oakton, VA 22124. Quý vị có thể vào trang nhà tại http://mpcf.org để xem bản đồ và đường đi tới UUCF. Chương trình tu học trong ngày:

9:30 Tọa thiền, kinh hành, tụng kinh
12:00 Ăn trưa trong im lặng hùng tráng
2:00 Nghỉ trưa
2:30 Nghe băng pháp thoại
3:00 Thiền trà, trao đổi kinh nghiệm tu học
4:45 Tọa thiền
5:00 Chia tay



Khóa tu tập chánh niệm mùa Xuân 2009

Trong tuần lễ Phục Sinh từ tối thứ Năm ngày 9 tháng 4 năm 2009 tới chiều Chủ nhật ngày 12 tháng 4 sẽ có một khóa tu tập chánh niệm do tăng thân Thuyền Từ tổ chức tại trung tâm Claymont Court, West Virginia. Quý vị có thể vào đây để xem bản đồ và đường đi tới Claymont Court. Một buổi lễ Tắm Bụt theo truyền thống chùa Làng Mai sẽ được tổ chức trong khóa tu này. Lệ phí cho khóa tu là $180. Trẻ em dưới 12 tuổi chỉ phải trả nửa giá. Xin liên lạc với chị Chân Minh Đức tại số (301) 589-8234 để ghi danh và biết thêm chi tiết. Chương trình tạm thời của khóa tu:

Tối thứ Năm 9 tháng 4 năm 2009:
21:00 Họp mặt và hướng dẫn tổng quát
21:45 Ngồi thiền
22:00 Đi ngủ

Thứ Sáu 10 tháng 4 năm 2009:
6:00 Thức dậy
6:30 Ngồi thiền và tụng kinh
8:00 Ăn sáng
9:00 Thiền hành ngoài trời
10:30 Pháp thoại
12:00 Ăn trưa - Nghỉ trưa
13:15 Buông thư toàn thân/ Khí công
15:15 Thiền trà
17:00 Xếp đặt bàn thờ Bụt sơ sinh
18:00 Ăn tối
19:15 Văn nghệ, pháp đàm
21:00 Ngồi thiền và tụng kinh
22:00 Đi ngủ

Thứ Bảy 11 tháng 4 năm 2009:
6:00 Thức dậy
6:30 Ngồi thiền và tụng kinh
8:00 Ăn sáng
9:30 Lễ Tắm Bụt
12:30 Ăn trưa - Nghỉ trưa
14:00 Thiền hành ngoài trời
15:00 Pháp thoại
16:30 Buông thư toàn thân/ Khí công
18:00 Ăn tối
19:15 Văn nghệ, pháp đàm
21:00 Ngồi thiền và tụng kinh
22:00 Đi ngủ

Chủ Nhật 12 tháng 4 năm 2009:
6:00 Thức dậy
6:30 Lễ tụng Năm Giới
8:00 Ăn sáng
9:00 Thiền hành ngoài trời
10:30 Thiếu nhi ôn tụng Ba Sự Quay Về và Hai Lời Hứa
10:45 Pháp thoại, vấn đáp
12:00 Ăn trưa
13:00 Tổng kết
15:00 Chia tay

Những vật dụng cần đem theo:
  1. Khăn mặt, xà phòng, kem và bàn chải đánh răng.
  2. Giày ủng hay giày thể thao, áo chắn gió, áo ấm, áo mưa, găng tay, nón len.
  3. Đèn pin.
  4. Bài hát và nhạc khí (đàn, sáo, v.v…)
  5. Y phục thoải mái để ngồi thiền.
  6. Quần áo đẹp để dự các buổi lễ và thiền trà. Các em gái, các chị và các cô xin nhớ mang theo áo dài.



Tin ngắn:

  • Thứ Bẩy 18 tháng 4 năm 2009 sẽ có một ngày quán niệm do anh chị giáo thọ Chân Ý và Chân Trí hướng dẫn bằng Anh ngữ từ 9:15 sáng tới 4:30 chiều tại Trung Tâm Thực Tập Chánh Niệm (MPC) Unitarian Universalist Congregation of Fairfax, 2709 Hunter Mill Rd, Oakton, VA, 22124. Muốn biết thêm chi tiết xin tới trang nhà tại http://mpcf.org hoặc liên lạc với MPC tại số (703) 938-1377.

  • Để nội dung của lá thư tu học này thêm phần phong phú, Thuyền Từ rất mong được nhận đóng góp của quý vị như thơ, văn, chuyện vui trong sự tu tập, cách thức nấu các món ăn chay. Xin gửi những đóng góp này về Thuyền Từ tại thuyentu@crpcv.org .

  • Quý vị có thể liên lạc với Thuyền Từ bằng điện thư tại thuyentu@crpcv.org.

  • Quý vị có thể đọc lá thư tu học của Thuyền Từ tại http://crpcv.org/thuyentu/thutuhoc/.

  • Nếu quý vị muốn nhận lá thư tu học bằng điện thư, xin liên lạc với Thuyền Từ tại thuyentu@crpcv.org.



  • Đóng góp:

    Dưới đây là lá thư chị Tâm Khai Ngộ viết cho tăng thân Thuyền Từ sau khi nhận được điện thư của anh Chân Minh Tuệ thông báo cho tăng thân biết về tình hình gia đình anh chị Chân Ý - Chân Trí và báo cáo ngắn về khóa tu bằng Anh ngữ mới chấm dứt tại Claymont Court, WV.

    Thương gởi tăng thân,
     
    Cám ơn anh Viên đã viết thư cho biết tình hình gia đình anh chị Thư và Anh Hương.  Thủy cũng tham dự khóa tu mấy ngày qua, và anh Hưng được dịp lái xe chở chị Anh Hương lên Claymont Court ngày Chủ nhật;  Chị Mai Phương thì làm việc này ngày thứ Bảy.    Em đã làm được nhiều điều chị Anh Hương muốn em làm trong ba ngày vừa qua. Em nghỉ ngơi và tập thở đều đặn và nhẹ nhàng. Trong suốt khóa tu em chỉ nguyện là mình ráng thực tập làm một đóa hoa tươi mát như chị Anh Hương bao nhiêu lần nhắc nhở em qua các bài pháp thoại của chị cũng như qua những lần hai chị em nói chuyện riêng với nhau. Khi về đến nhà sau khóa tu, chồng con em thấy được ngay sự tươi mát, vui vẻ, hạnh phúc mà em gặt hái được trong khóa tu. Ngay cả các bạn trong sở cũng thấy được điều này; họ tưởng mấy ngày qua em đi nghỉ hè ở đâu xa về.

    Dĩ nhiên chuyện mọi người bị bệnh là những chuyện không ai tránh khỏi, nhưng mấy tuần nay cảm nhận của em về “Sinh, Lão, Bệnh, Tử” có phần sâu đậm hơn xưa. Những chuyện xảy ra trong mấy ngày gần đây đã giúp em và anh Hưng nói chuyện rất thực và rất nhẹ nhàng với nhau là mình sẽ săn sóc nhau như thế nào. Có một đêm anh Hưng và em đứng rửa chén chung, anh Hưng nói: “Chuyện bên chị Anh Hương khiến anh nghĩ mình nên nghĩ serious về chuyện tụi mình sẽ take care cho nhau như thế nào khi một trong hai đứa bị bệnh thật yếu, không làm được gì hết, phải cần sự giúp đỡ của người kia.” Em cảm động hết sức khi anh Hưng nói ra được điều này.

    Các anh chị bạn bè mà em gặp ở khóa tu vừa qua cũng làm như em vậy. Từ lòng thương cho hai anh chị giáo thọ mà ai cũng đều để hết tâm ý và hết lòng thực tập trong khóa tu, hầu mong tạo được năng lượng yên bình để thương gởi đến anh chị giáo thọ trong lúc khó khăn này. Khóa tu vừa qua em rất yên vì em và tất cả mọi người đều hết lòng thực tập yên. Tất cả các anh chị người Mỹ mà em có dịp trao đổi đều nói là khóa tu này quá bình yên và họ thấy được sự hết lòng thực tập của những người bạn khác. Khóa tu này chỉ có khoảng hơn 40 người, thay vì 50 hay 60 người như những khóa tu trước, và có nhiều vị từ các tiểu bang khác đến, có khi rất xa như ở Columbus, Ohio. Em rất cảm động và biết ơn vì ngay cả đến chuyện hai anh chị bị bệnh và bận rộn săn sóc những người bệnh trong gia đình vẫn còn là “cái duyên” để hai anh chị dạy dỗ, nâng đỡ và chia sẻ con đường tu học với em và nhiều người khác. Trong khóa tu này em đã nhìn ra được một điều là các anh chị người Mỹ tuy lớn lên trong văn hóa khác với mình, tuy không nói cùng một tiếng mẹ đẻ, nhưng họ đều là những người bạn, những người anh, người chị của em vì tất cả chúng em đều được hưởng sự dạy dỗ tận tình của hai anh chị giáo thọ, và chúng em đều hết lòng thực tập những điều học được. Em thấy các anh chị người Mỹ cũng có tấm lòng, có tình thương và nhiều tình cảm như người Việt. Họ không khác mình khi họ và mình cùng tắm chung trong một dòng sông tâm linh.

    Các anh chị em trong tăng thân Thuyền Từ thương mến. Tình thương, trí tuệ và sự hết lòng sống dưới ánh sáng Tam Bảo của anh chị giáo thọ Chân Ý - Chân Trí là hai đóa hoa đẹp và hiếm. Nhưng tất cả đều chịu ảnh hưởng của vô thường và không thoát khỏi vòng “Sinh, Lão, Bệnh, Tử”. Có nhiều thiền sinh lặn lội đường xa, có khi phải lái xe gần 10 tiếng đồng hồ để tới dự khóa tu, để được học hỏi và tu tập với hai anh chị giáo thọ trong một cuối tuần ngắn ngủi. Họ thao thức muốn biết làm thế nào để xây dựng được một tăng thân có tình thương và vững chãi. Họ ao ước được ở gần Oakton như em để được đến học thường xuyên mỗi tuần với hai anh chị. Hai vợ chồng em thấy chúng em và các anh chị trong Thuyền Từ đã quá may mắn, có rất nhiều phước duyên mới có được hai anh chị là hai người thầy dạy dỗ mình trực tiếp. Như vậy so với các anh chị người Mỹ thì anh chị em mình đã may mắn hơn họ rất nhiều. Em thấy nếu mình không thấy được điều này, không hết lòng thực tập và có ý thức về giá trị, vẻ đẹp và mùi thơm của hai đóa hoa này thì đó là một điều rất đáng tiếc cho chúng ta. Vẫn biết cuộc đời và sự tu tập của mình sẽ tiếp tục dù hai đóa hoa này có mặt hay không, nhưng khi hoa đang tỏa ngát mùi hương thì tại sao mình không tạo điều kiện để đời sống của mình bớt bận rộn, để mình có thời giờ thực tập sống sâu sắc, và để mình có nhiều cơ hội tới và đón nhận tình thương và trí tuệ của hai anh chị.

    Tháng 3, 2009
    Tâm Khai Ngộ



    Pháp Thoại: (tiếp theo và hết)

    Fractal, Sự Tiếp Nối Của Một Nụ Hoa

    Sư cô Đẳng Nghiêm chia xẻ với tăng thân Xóm Dừa, California nhân dịp Xóm Dừa được 10 năm. Bài này được trích lại trong tạp chí Đất Lành, số tháng 9 & 10 năm 2008.

    Là người mới tu, mỗi ngày con nuôi dưỡng ý thức rằng mình may mắn được thức dậy với 10 tiếng chuông thức chúng. Con từ từ ngồi dậy rồi bắt đầu xoa đầu. Xoa đầu để máu huyết được lưu thông. Xoa đầu cũng để tự nhắc mình là người tu. Là cư sĩ mình cũng có thể xoa đầu để nhớ rằng được sinh ra làm người, được gặp Phật Pháp, và được tu học là một diễm phúc lớn. Xoa đầu không phải để “biết rồi, tôi là người tu,” nhưng để cảm nhận sâu sắc “giây phút này con được làm người tu.” Đem mình về với ý thức sáng tỏ đó có công năng làm cho mình rất hạnh phúc ngay giây phút mình vừa thức dậy. “Thức dậy miệng mỉm cười” và xoa đầu liền. Có lý do để mỉm cười liền. Không những 24 giờ là tinh khôi, mà mình cũng tinh khôi. Làm người tu là mình mới liền và có hạnh phúc liền. Khi xoa đầu như vậy, con nguyện thực tập quay về với hơi thở, với nụ cười, và với bước chân sâu sắc hơn, miên mật hơn trong ngày hôm nay. Con cũng cầu xin Tam Bảo giúp cho con được làm người tu chân chính. Mỗi ngày con thực sự chỉ cố gắng làm có 3 chuyện thôi: quay về với hơi thở, quay về với nụ cười, quay về với bước chân cho thường xuyên hơn và sâu sắc hơn. Chỉ cần làm 3 điều này thôi, và không cần phải làm hơn nữa. Sau khi con tu được vài năm, có một vị hỏi: “Vậy thì em ý thức hơi thở được bao nhiêu phần trăm?” Khi mới đi tu thì con không có phần trăm chánh niệm nào hết. Có khi cả ngày con hoàn toàn không nhớ quay về với hơi thở, dù chỉ một lần. Con cũng không nhớ đến bước chân, mà nếu có nhớ thì chỉ trong chốc lát rồi lại quên bẵng. Nhưng sau 3 năm thì chắc con theo dõi được 50% của hơi thở. Con đã chọn con số 50% vì thấy nó cũng trung bình và khiêm tốn. Nhưng sau đó tự nhìn lại thì con thấy chắc chắn con không theo dõi được 50% của hơi thở, vì 50% có nghĩa là mỗi 10 hơi thở, con phải có ý thức được 5 hơi thở! Con đã chưa thật sự làm được như vậy. Từ đó mỗi sáng khi thức dậy, con phát nguyện thực tập để có ý thức về hơi thở của mình thường xuyên hơn. Hơi thở là sự sống. Nếu mình không thở được, và não bộ không nhận được dưỡng khí trong vòng 2 phút, thì những tế bào não sẽ bị tổn thương hoặc chết đi, và sau đó dù mình có tiếp trợ bao nhiêu dưỡng khí đi nữa, thì những tế bào này cũng không hồi phục lại được (irreversible damge). Hơi thở nối liền với sự sống một cách rất mật thiết (intimate connection). Nhưng ai có ý thức về điều này trong đời sống hằng ngày? Ai quay về để hưởng được cái ý thức sáng tỏ là mình đang còn sống? Ai nương vào hơi thở để có mặt cho thân của mình, để có mặt cho những cảm thọ vui, buồn mình đang có và để điều phục nó? Ai làm được và làm được bao nhiêu? Mình phải tự hỏi mình những câu hỏi này mỗi ngày, vì đó là nhiệm vụ của người tu.

    Làm sao để chúng ta có thể nương vào hơi thở và tiếp tục thích thú với nó? Nếu mình thật sự quay về với hơi thở, mình sẽ không bao giờ nhàm chán. Mình sẽ không bao giờ dám nói, “tôi biết rồi”. Mình chỉ nói, “Tôi biết rồi” hoặc “ôi, cứ nói đi nói lại hoài”, hoặc “hơi thở chánh niệm chẳng giúp gì hết …” vì mình chưa đi sâu vào sự thực tập, chưa tiếp xúc được với nó, chưa nếm được nó. Nếu mình có cái tâm mong muốn tiếp xúc được và khám phá ra được sự mầu nhiệm của hơi thở, và mỗi ngày mình phát nguyện và hết lòng quay về với hơi thở, thì mình sẽ không bao giờ nhàm chán và bỏ bê sự tu tập (take it for granted). Chính trong hơi thở, mình thấy được cái tâm đa dạng của mình. Khi mình vui, mình thở như thế nào? Khi mình buồn, mình thở như thế nào? Nhiều người trong chúng ta chỉ thở đến phần trên của buồng phổi mà không thở bụng. Có khi mình chỉ hít vào thở ra từ phần mũi hoặc phần cổ thôi. Đó là cách thở của những người có nhiều khổ đau trong quá khứ mà chưa giải tỏa được hoặc của những người đang có nhiều bất an. Khi bệnh hoặc đau nhức và khi sắp chết, cách thở của mình cũngười thay đổi. Tâm khó nắm bắt, vì nó không có hình sắc, âm thanh, mùi hương, vị nếm, và sự xúc chạm. Khi tâm ý của mình bàng bạc suy nghĩ miên man, mình cũng không ý thức và tự chủ được. Trong khi đó mình có thể tiếp xúc được với hơi thở với tất cả sáu giác quan của mình. Khi trời lạnh, mình thở ra và có thể thấy được hơi thở. Mình nghe được hơi thở. Mình ngửi được hơi thở không? Hy vọng không! (Đại chúng cười). Nhưng mà cái gì cũng có mùi hương của nó. Mình cảm được hơi thở vào ra và cảm được nhiệt độ của nó. Khi nhìn vào cách mình đang thở, mình có thể biết được trạng thái của tâm mình. Có thể người khác nghĩ mình đang có bình an, hoặc chính mình cho rằng mình đang có bình an, nhưng nếu mình nhìn vào hơi thở và thấy nó đang dồn dập, hổn hển, thì mình phải biết cái tâm của chính mình qua hơi thở. Dùng hơi thở để nhận diện tâm. Dùng hơi thở để điều phục tâm. Tâm của mình đang rong ruổi hoặc buồn khổ, lo lắng, nếu mình bảo tâm dừng lại, đừng lo lắng nữa, thì nó càng suy nghĩ rối lên. Mình nằm xuống nhưng cứ thao thức mãi, một tiếng đồng hồ sau mới sực nhớ mình nằm xuống để ngủ mà! Rất nhiều khi chúng ta nằm xuống để … nghĩ (để nghĩ chứ không phải để nghỉ). Tâm luôn luôn cần đối tượng. Những khái niệm, tư duy, lo lắng là những cái do chính tâm tạo tác rồi lại theo đuổi, như con chó chạy vòng tròn theo cái đuôi của nó. Nó tạo ra và chạy theo vòng vòng. Có những đối tượng làm tâm cứ lẩn quẩn. Nhưng cũng có những đối tượng như hơi thở, bước chân, nụ hoa, có công năng đem tâm về với sự sống đang thật sự diễn bày, và tâm có thể yên lại.

    Con người của xã hội văn minh tạo ra nhiều đối tượng căng thẳng cho chính mình. Ví dụ như khi điện thoại reng, chúng ta thường giật mình, nín thở, nhịp tim tăng lên đến 80, 90 nhịp trong một phút, và các cơ co rúm lại (tense up). Đó là phản ứng của cơ thể trong những trường hợp căng thẳng (Fight-flight-freeze response). Con người của thời đồ đá sống giữa thú rừng, nên phản ứng này giúp cho họ sẵn sàng đánh lại, bỏ chạy, hoặc giả chết khi mạng sống của họ bị đe dọa. Chúng ta thời nay đâu có phải đối diện với những hiểm nguy đó, vậy mà phản ứng căng thẳng này lại xảy ra mấy trăm lần thường xuyên hơn! Nhận diện được giây phút mình nín thở, tim đập mạnh và các cơ co rúm như vậy, chúng ta sẽ thấy được mỗi khi điện thoại reng, thân tâm mình phải đi qua một trạng thái rất căng thẳng. Chúng ta đi qua trạng thái này bao nhiêu lần một ngày, bao nhiêu lần một tuần, và bao nhiêu lần trong đời chúng ta? Mỗi lần như vậy, các tuyến nội tiết thả vào trong máu một số lượng nhỏ của những hóa chất gọi là “stress hormones”, gây ảnh hưởng đến não bộ, tim, phổi, và các cơ, làm cho mình sẵn sàng đánh lại, hoặc chạy, hoặc cứng ngắc người lại. Sự căng thẳng đó dồn chứa trong thân tâm mình. Lâu ngày nó sẽ đưa đến những triệu chứng như đau đầu, đau lưng kinh niên, hệ tiêu hóa bị bất thường, rồi những bệnh ung thư, những bệnh tâm thần như bệnh lo âu (anxiety disorder), bệnh trầm cảm, dễ nổi giận, dễ cau có, chán nản với cuộc đời … Y học cho biết rằng hơn 90% của các bệnh thân và tâm là kết quả của cách sống của mình (life style). Những bệnh di truyền có đó, nhưng chúng chỉ là thiểu số. Ngay cả những bệnh di truyền cũng cần môi trường để chúng biểu hiện. Yếu tố di truyền (nature) chỉ là một phần, và yếu tố môi trường (nurture) sẽ ảnh hưởng sự biểu hiện hay không biểu hiện của bệnh. Người biết tu, thật sự áp dụng những giáo lý mình học được, chỉ làm những chuyện như, “Tôi biết là hơi thở của tôi đang bình an hay dồn dập, cơ thể của tôi đang thoải mái hay đang co quắp. Tôi biết là trong giây phút này tôi đang giận hay không giận, lo hay không lo, ganh tỵ hay không ganh tỵ …” Những ý thức này rất đơn giản nhưng chính là nền tảng của hạnh phúc hay khổ đau của mình. Nếu mình không có mặt được cho cái gì đang xảy ra cho thân và tâm, không tiếp xúc được và không ý thức được về nó, thì nó sẽ làm chủ mình, dẫn dắt mình, khiến mình nghĩ, nói và làm những điều đưa đến sự đổ vỡ, bệnh hoạn như một khu vườn không được chăm sóc thì nó sẽ lan tràn và điêu tàn.

    Con xin kết thúc buổi chia sẻ ngày hôm nay với một mẩu chuyện về Thầy. Một hôm con đi với một sư chị đem thức ăn qua Sơn Cốc để cúng dường Thầy. Săn uống bữa ăn, Thầy chẻ một trái táo ra làm những miếng nhỏ, rồi cầm lên một miếng táo và bắt đầu gọt vỏ thì nó rớt xuống dưới đất. Thầy cúi xuống, nhặt lên miếng táo, và để qua một bên. Thầy lấy một miếng táo khác còn trên dĩa, gọt và đưa cho sư chị của con. Sau đó Thầy lấy miếng táo đã bị rớt, gọt đi phần bị dính đất và ăn một cách ngon lành. Con thấy rất rõ Thầy sống điều đó. Thầy tu học để đẽo gọt những cái bụi bậm, những cái không hay của chính mình để có thể cho các con của mình, tu sĩ cũng như cư sĩ, miếng táo sạch, đẹp, ngon. Là người lớn hay người nhỏ, chúng ta không cần phải toàn hảo. Nhưng nếu chúng ta chăm sóc được thân và tâm của chúng ta trong cuộc sống hằng ngày, thì chính chúng ta đang đẽo gọt những bụi bậm đã được trao truyền. Khi chưa biết tu tập thì mình tưới tẩm, làm cho nó lớn hơn và vung vãi chung quanh. Một khi thấy được hướng đi thì mình đầu tư vào sự gột rửa nó, để cái gì đẹp mình mới trao truyền, được lặp lại, được tiếp nối. Những gì không đẹp, không hay trong ý nghĩ, lời nói và hành động, mình gột rửa để nó không bị tiếp tục tiếp nối trong con, cháu, những người bạn của mình. Đây là thành tựu lớn của sự tu học.

    Con chia sẻ những điều rất thô sơ, nhưng con hy vọng các cô chú và các em tiếp nhận và lợi lạc được trong đời sống hằng ngày. Con xin chúc mừng tăng thân Xóm Dừa được 10 năm. Các cô chú đóng góp rất nhiều cho tu viện Lộc Uyển với sự có mặt và sự tu học tinh chuyên của mình. Các cô chú cũng là nguồn tiếp trợ bền bỉ cho các cháu trong chương trình Hiểu và Thương tại quê nhà. Ngưỡng mong chư Bụt Tổ che chở cho mọi thành viên của tăng thân, luôn dìu dắt để tăng thân ngày càng đi tới, đi sâu vào sự tu học và sự trao truyền, tiếp nối của mình. HẾT.


    Trang Nhà Lịch Trình Tu Học Lá Thư Tu Học Kinh Hình ảnh sinh hoạt Đóng góp Trang bạn Các nhà xuất bản



    Mọi ý kiến và đóng góp xin điện thư về webmaster@crpcv.org
    Trình bày và thực hiện bởi tăng thân Thuyền Từ vùng Washington DC