Trang Nhà Lịch Trình Tu Học Lá Thư Tu Học Kinh Hình ảnh sinh hoạt Đóng góp Trang bạn Các nhà xuất bản

Lá thư tu học tháng 2 năm 2009
Tăng thân Thuyền Từ vùng Hoa Thịnh Đốn
10413 Adel Road, Oakton, VA 22124

Chúc mừng năm mới

Nhân dịp Xuân Kỷ Sửu tăng thân Thuyền Từ kính chúc quý vị Phật tử một năm với nhiều sức khỏe, an lạc, vững chãi và thảnh thơi. Nguyện cầu hồng ân Tam Bảo hộ trì cho tất cả chúng ta có nhiều hạnh phúc và niềm vui trên con đường tu tập.


Ngày quán niệm đầu tháng 2 năm 2009

Ngày quán niệm đầu tháng 2 năm 2009 sẽ được tổ chức vào thứ Bẩy 07 tháng 2 từ 9:30 giờ sáng đến 5 giờ chiều tại Unitarian Universalist Congregation of Fairfax (UUCF), 2709 Hunter Mill Road, Oakton, VA 22124. Quý vị có thể vào trang nhà tại http://mpcf.org để xem bản đồ và đường đi tới UUCF. Chương trình tu học trong ngày:

9:30 Tọa thiền, kinh hành, tụng kinh
12:00 Ăn trưa trong im lặng hùng tráng
2:00 Nghỉ trưa
2:30 Nghe băng pháp thoại
3:00 Thiền trà, trao đổi kinh nghiệm tu học
4:45 Tọa thiền
5:00 Chia tay



Tin ngắn:



Món ăn:

Món ăn “Cơm Lứt nấu bằng nồi áp suất” dưới đây được anh Chân Minh Tuệ phỏng dịch từ cách nấu trong trang 422 của sách “The Macrobiotic Path to Total Health” của tác giả Michio Kushi và Alex Jack, xuất bản bởi Ballantine Books, New York, 2003. Chúc quý vị có một món ăn ngon và bổ trong những ngày đầu năm và trọn năm Kỷ Sửu.

Cơm Lứt nấu bằng nồi áp suất

Vật liệu:

Cách làm:

Rửa gạo một cách nhẹ nhàng một hoặc hai nước, cho vào nồi, và gạt gạo cho đều. Đổ nước nhè nhẹ vào cạnh nồi để mặt gạo vẫn thẳng. Để nồi lên bếp, vặn bếp điện “medium” (gas “medium”). Khi nước hơi ấm, cho muối biển vào và đậy nắp nồi. Khi nồi đã đủ áp suất, hạ lửa xuống thấp chỉ đủ để giữ áp suất trong nồi (bếp điện trên “low” một chút, bếp gas xuống “low”) và nấu 50 phút. Sau đó chuyển nồi qua bếp trống và để yên cho áp suất hạ xuống khoảng 5-10 phút. Mở nắp nồi và để yên vài phút để cho gạo không dính vào nồi, và múc cơm ra bát dùng thìa gỗ. Cơm nấu theo phương pháp này rất mềm và ngọt, và cho ta nhiều năng lượng bình yên.


Thơ:

Bài thơ dưới đây trích từ tuyển tập thơ “Thơ Từng Ôm và Mặt Trời Từng Hạt” của thiền sư Nhất Hạnh do Lá Bối xuất bản năm 1996.

Địa Xúc

Đây một gốc cây
Đây một căn phòng trống
Đây một tọa cụ nhỏ
Đây xanh mát một bãi cỏ
Anh hãy ngồi xuống đi

Ngồi cho thẳng
Ngồi cho vững
Ngồi cho an
Đừng để cho tu duy đưa hổng anh lên không gian
Bàn tọa anh hãy chấm chặt vào mặt đất
Anh hãy cùng đất hợp nhất

Đã trở về với đất
Anh hãy mỉm cười
Thì đất sẽ truyền cho anh sự vững chãi
Sự bình yên, sự thảnh thơi
Hơi thở tinh chuyên
Nụ cười an nhiên
Anh duy trì địa xúc

Có khi anh đã không thành công
Ngồi trên đất nhưng anh như bay bổng trên hư không
Bởi anh đã quen phiêu dạt cõi luân hồi
Trôi lăn trong biển vọng
Nhưng đất vẫn kiên nhẫn
Đất vẫn trông mong
Đất đã chở che cho anh hàng triệu kiếp
Thì mãi mãi bao lâu đất cũng sẽ bền lòng
Đất biết rằng anh sẽ trở về
Đất sẽ chào đón anh
Bao giờ cũng tươi mát như lần đầu
Tình thương không bao giờ nói rằng đây là lần cuối
Đất là mẹ thương yêu
Thì có bao giờ hết kiên nhẫn chờ trông?

Anh trở về với đất đi
Rồi anh sẽ thấy
Như cây kia
Hoa lá hồn anh rồi sẽ tốt tươi
Một khi anh biết đi vào địa xúc

Con đường vắng đón anh
Con đường thơm ngát cỏ hoa
Con đường lúa thơm
Còn ghi dấu tuổi thơ bàn tay mẹ
Hãy đặt những bước chân chậm rãi
Những bước chân ung dung, nhẹ nhàng
Chân anh hãy thật sự dính vào mặt đất
Đừng để suy tư làm anh bay lên không gian
Hãy luôn luôn trở về với con đường ấy
Con đường là bạn anh
Con đường sẽ trao truyền cho anh
Sự bình yên
Sự vững mạnh
Hơi thở ý thức tinh chuyên
Anh duy trì địa xúc

Hãy đi những bước chân như hôn vào mặt đất
Hãy đi những bước chân như vỗ về trái đất
Như dấu ấn son của vị quốc vương
Truyền lệnh đem hiện tại về ngự nơi đây
Cho sự sống có mặt
Cho sinh lực dâng đầy
Cho nhiệm mầu hiển hiện
Cho sắc mặt lên hồng
Cho não phiền chuyển hóa
Cho an lạc thân tâm

Có khi anh đã không thành công
Bước trên con đường vắng
Nhưng anh như bay bổng trên hư không
Bởi anh đã quen phiêu bạt cõi luân hồi
Trôi lăn trong biển vọng
Nhưng con đường vẫn kiên nhẫn
Nhưng con đường vẫn chờ trông
Con đường thân thuộc trung kiên
Con đường biết sớm muộn gì rồi anh cũng trở lại
Nẻo về sẽ đón bước chân anh

Bao giờ con đường cũng mát tươi như lần đầu gặp gỡ
Tình thương không bao giờ nói rằng đây là lần cuối
Vốn là người bạn cố tri
Con đường bao giờ cũng kiên nhẫn đợi chờ
Dù dưới lớp bụi đỏ
Dù phủ kín lá vàng
Dù mưa vũng lầy lội
Dù tuyết phủ ngày đông
Anh hãy trở về đi
Rồi anh sẽ thấy
Như cây kia
Hoa lá hồn anh rồi sẽ tốt tươi
Một khi anh biết đi vào địa xúc




Đóng góp:

Thực Tập Làm Biếng

Đáng lẽ ra là giờ này, trong tuần cuối cùng của năm 2008, chúng tôi đang ở trong một du thuyền đi dọc theo ven biển của miền Nam Châu Mỹ tham dự buổi dạ tiệc nửa đêm đón mừng Năm Mới với một số bạn bè, nhưng đến phút cuối, gia đình bốn người của tôi vui vẻ hùy bỏ chuyến đi.  Mọi người bắt đầu có một cái nhìn mới về những điều mình muốn làm trong những ngày nghỉ lễ và có vài ý dựa trên lời giảng trong bài pháp thoại “Tri Ân” vào mùa Tạ Ơn 2008 của Sư Ông “Phát triển sự thư giãn, buông bỏ những lo lắng, sợ hãi và bạo động là hạnh phúc đang có mặt.”. (Pháp thoại này được đăng tại http://langmai.info/new/index.php?option=com_content&view=article&id=813:tri-an&catid=115:phien-t&Itemid=466 ). Những ngày cuối của năm 2008 được dành làm thời gian cho vợ chồng con cái ở nhà, quanh quẩn bên nhau, nghỉ ngơi.  Mọi năm, trong những ngày này, thì giờ và sức lực của gia đình chúng tôi được dồn vào chuyện đi chợ mua sắm, tổ chức, tham dự tiệc tùng, ăn uống nhậu nhẹt linh đình, liên hồi với họ hàng, bạn bè thành ra mỗi lần lễ xong là ai cũng bị căng thẳng, còn mệt hơn cả lúc đi làm. Năm nay thì khác, chúng tôi thực tập làm biếng trong dịp này. Đối với những người học trò của Sư Ông Nhất Hạnh như chúng tôi thì làm biếng như vậy là cả một nghệ thuật, là một thực tập, đôi lúc là một thử thách. Nhớ lại ngày đầu tiên tôi muốn thực tập làm biếng trong chánh niệm, tôi gọi chị Chân Ý để xin ý kiến và xin chị yểm trợ năng lượng. Chị dặn tôi nhớ thở cho đều, nói ít, tập nói và làm chậm rãi, từ tốn, thong thả, chịu khó nghỉ ngơi. Chị nói tôi đã có đủ điều kiện trong tay mình rồi đó, mình chỉ cần làm như sao cho khéo.  Vì không phải bận bịu nhiều như những ngày trong năm, tôi có nhiều thì giờ để thư giãn thân tâm và tạo không khí yên ấm, nhẹ nhàng cho cả gia đình. Những lần tôi bắt gặp mình thở một cách khó khăn, nhận ra thân tâm mình đang đi vào những "chốn lao xao" như trong thơ cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm tả “Ta dại ta tìm nơi vắng vẻ, người khôn ngươì đến chốn lao xao” thì tôi âm thầm quay về thực tập bài kệ "Để Bụt thở, để Bụt đi.  Mình được thở,  Mình được đi" của Sư Ông.  Nhờ làm như vậy nên năng lượng Tam Bảo ở các khóa tu, những lần ngồì uống trà, nắm tay tăng thân đi thiền hành ngoài trời được sống trở lại và mang niềm tin đến cho tôi.  Mọi sự đã trở nên dễ dàng và dễ chịu khi tôi có niềm tin ở tăng thân, chịu khó bỏ công và thì giờ thực tập nhìn với con mắt của tăng thân và thở với hơi thở của Bụt.  Anh chị Chân Ý Chân Trí nói khi tôi làm mọi việc chung với tăng thân thay vì với tư cách cá nhân sẽ giúp tôi sống thảnh thơi, không bị lôi kéo vào những thói quen không tốt và đầu óc đỡ bị chi phối bởi những câu chuyện do chính bản ngã mình dựng lên. 

Mỗi ngày của tôi năm nay khác hơn mỗi ngày của những năm trước, đời sống có nhiều ý nghĩa hơn.  Lúc mới đến tu học, đọc được bài thơ “Tiếng Gọi” của Sư Ông:

Nụ hoa nào
Hạt sỏi nào
Ngọn lá nào
Cũng thuyết Pháp Hoa Kinh


và bài thơ Thược Dược của QuáchThoại tôi thích vô cùng mặc dù lúc đó tôi chưa hiểu được chuyện “hoa, lá, sỏi” cũng là “biểu hiện của Pháp thân” như được diễn tả trong sách “Thiết Lập Tịnh Độ - Kinh A-Di-Đà Thiền Giải”. Thế nhưng bài thơ lúc ấy đã là tiếng gọi của một người Thầy, một người cha già không quản ngại khó khăn, kiên trì đi tìm những đứa học trò, những người con vẫn còn đang lạc loài, rong ruổi. Khi đó tôi ao ước về một nơi mà thời gian là vô tận, tôi sẽ được thảnh thơi, tay cầm “chén trà nóng”, ngồi trên “bãi cỏ xanh” và nghe chim “thuyết Pháp Hoa Kinh”. Đời sống tâm linh của tôi bắt đầu hình thành từ những dòng thơ này. Tôi tự nhủ, ai mà có thể chỉ dạy cho mình chứng thực được điều này, ai mà có thể tạo dựng một môi trường đề mình sống như thế thì người ấy quả là xứng đáng là người Thầy cho mình ”sụp lạy cuối đầu”. Bây giờ sau mười năm tu tập với tăng thân, một tia nắng ấm, vài chiếc lá rơi, từng cơn gió thoảng, dăm ba hạt sương đọng trên cỏ, dải mây xanh, lời gào thét của sấm sét trong ngày dông bão, mùi nồng của đất, sức nóng của vùng núi khô, cái lạnh ẩm ướt của mùa đông, nhịp tim đập, dòng thời gian in trên nét mặt mỗi người, tất cả đã được ngũ căn của tôi tiếp nhận hết lòng và khiến tôi nhớ lại những bài pháp đã nghe, lời kinh thường tụng, dăm câu thơ thiền đã đọc và vài câu chia sẻ của bạn bè trong tăng thân hàng tuần. Mỗi ngày tôi lấy đó và những cái tôi thấy, nghe, va chạm và tiếp xúc trong đời sống hàng ngày, làm những lý do biến mỗi ngày thành một ngày xứng đáng cho mình sống và tu học. Tôi càng ngày càng nhận biết rõ hơn mình đang là một người “giàu có” và hạnh phúc vì sức sống ở trong tầm tay với của tôi trong mỗi hơi thở và mỗi bước chân như bản nhạc mà chị Chân Ý đã hát ở một khóa tu: “Châu báu cất đầy thế giới, … Mỗi phút một viên ngọc quý, Tóm thâu đất nước trời mây”.   Chỉ cần tôi thực tập hơi thở cho tinh chuyên, ôm ấp những nỗi đau, xoa dịu những nỗi khổ, chữa lành những vết thương, nhận ra những nét đẹp, bản chất thánh thiện sẵn có ở mọi nơi, mọi loài, mở lòng bao dung và nuôi dưỡng tâm thanh tịnh là mình có thể thấy "bao phép lạ hiển bày" đang xảy ra chung quanh mình.  Cuối năm cũ và đầu năm mới tôi gặp lại vài cô bạn gái thân.   Tôi tặng bạn mình món quà quý nhất mà tôi có được trong hai năm vừa rồi:  Tôi mời bạn tôi đến học thở, rủ bạn tôi tập thư giãn để nuôi dưỡng hạnh phúc chung rồi thỉnh thoảng đi về miền quê Claymont Court ở West Virginia để nghỉ ngơi, sống và thở.

Tâm Khai Ngộ
Tháng 1 năm 2009


Trang Nhà Lịch Trình Tu Học Lá Thư Tu Học Kinh Hình ảnh sinh hoạt Đóng góp Trang bạn Các nhà xuất bản



Mọi ý kiến và đóng góp xin điện thư về webmaster@crpcv.org
Trình bày và thực hiện bởi tăng thân Thuyền Từ vùng Washington DC