Lá thư tu học tháng 1 năm 2009
Tăng thân Thuyền Từ vùng Hoa Thịnh Đốn
10413 Adel Road, Oakton, VA 22124
Ngày quán niệm đầu tháng 1 năm 2009
Ngày quán niệm đầu tháng 1 năm 2009 sẽ được tổ chức vào thứ Bẩy 03 tháng 1 từ 9:00 giờ sáng đến 5 giờ chiều tại Unitarian Universalist Congregation of Fairfax (UUCF), 2709 Hunter Mill Road, Oakton, VA 22124. Đặc biệt trong ngày quán niệm này sẽ có một lễ truyền Năm Giới từ 9 đến 11 giờ sáng. Quý vị có thể vào trang nhà tại http://mpcf.org để xem bản đồ và đường đi tới UUCF. Chương trình tu học trong ngày:
9:00
Lễ truyền Năm Giới (tại Sanctuary)
11:00
Tọa thiền, kinh hành, tụng kinh (tại Chapel)
12:00
Ăn trưa trong im lặng hùng tráng
2:00
Nghỉ trưa
2:30
Nghe băng pháp thoại
3:00
Thiền trà, trao đổi kinh nghiệm tu học
4:45
Tọa thiền
5:00
Chia tay
Chương trình tu học năm 2009:
Ngày quán niệm thứ Bảy đầu tháng do tăng thân Thuyền Từ tổ chức tại Unitarian Universalist Congregation of Fairfax (UUCF), 2709 Hunter Mill Road, Oakton, VA 22124: 3 tháng 1, 7 tháng 2, 7 tháng 3 (địa điểm sẽ được thông báo sau), 4 tháng 4 , 2 tháng 5 (địa điểm sẽ được thông báo sau), 6 tháng 6, 4 tháng 7, 1 tháng 8, 3 tháng 10, 7 tháng 11, và 5 tháng 12.
Trọn ngày quán niệm do anh chị giáo thọ Chân Ý và Chân Trí hướng dẫn bằng Anh ngữ từ 9:30 sáng tới 4:30 chiều tại Trung Tâm Thực Tập Chánh Niệm (MPCF) Unitarian Universalist Congregation of Fairfax, 2709 Hunter Mill Rd, Oakton, VA, 22124: 17 tháng 1, 21 tháng 2, 18 tháng 4, 16 tháng 5, 20 tháng 6, 11 tháng 7, 15 tháng 8, 19 tháng 9, 21 tháng 11, và 19 tháng 12.
Nửa ngày quán niệm do anh chị giáo thọ Chân Ý và Chân Trí hướng dẫn bằng Anh ngữ từ 9:00 sáng tới 1 giờ chiều tại Trung Tâm Thực Tập Chánh Niệm (MPC) Unitarian Universalist Congregation of Fairfax, 2709 Hunter Mill Rd, Oakton, VA, 22124: 10 tháng 1, 14 tháng 2, 14 tháng 3, 13 tháng 6, 18 tháng 7, 8 tháng 8, 12 tháng 9, 10 tháng 10, và 14 tháng 11.
Hai khóa tu tập chánh niệm bằng Việt ngữ tại Claymont Court, WV do tăng thân Thuyền Từ tổ chức: cuối tuần lễ Phục Sinh 9 tới 12 tháng 4, và cuối tuần lễ Lao Động 4 tới 7 tháng 9.
Bốn khóa tu tập chánh niệm bằng Anh ngữ tại Claymont Court, WV do tăng thân MPCF tổ chức: 20 tới 22 tháng 3, 29 tới 31 tháng 5, 16 tới 18 tháng 10, và 11 tới 13 tháng 12.
Tin ngắn:
Thứ Bẩy 10 tháng 1 năm 2009 sẽ có nửa ngày quán niệm do anh chị giáo thọ Chân Ý và Chân Trí hướng dẫn bằng Anh ngữ từ 9:00 sáng tới 1:00 chiều tại Trung Tâm Thực Tập Chánh Niệm (MPC) Unitarian Universalist Congregation of Fairfax, 2709 Hunter Mill Rd, Oakton, VA, 22124. Muốn biết thêm chi tiết xin tới trang nhà tại http://mpcf.org hoặc liên lạc với MPC tại số (703) 938-1377.
Thứ Bẩy 17 tháng 1 năm 2009 sẽ có một ngày quán niệm do anh chị giáo thọ Chân Ý và Chân Trí hướng dẫn bằng Anh ngữ từ 9:30 sáng tới 4:30 chiều tại Trung Tâm Thực Tập Chánh Niệm (MPC) Unitarian Universalist Congregation of Fairfax, 2709 Hunter Mill Rd, Oakton, VA, 22124. Muốn biết thêm chi tiết xin tới trang nhà tại http://mpcf.org hoặc liên lạc với MPC tại số (703) 938-1377.
Để nội dung của lá thư tu học này thêm phần phong phú, Thuyền Từ rất mong được nhận đóng góp của quý vị như thơ, văn, chuyện vui trong sự tu tập, cách thức nấu các món ăn chay. Xin gửi những đóng góp này về Thuyền Từ tại thuyentu@crpcv.org .
Nếu quý vị muốn nhận lá thư tu học bằng điện thư, xin liên lạc với Thuyền Từ tại thuyentu@crpcv.org.
Sách:
Bản Chất Thương Yêu
viết bởi thầy Chân Pháp Đăng, Lá Bối xuất bản năm 2004.
(tiếp theo)
Tình Yêu Xót Thương Tình Thương Là Nhựa Sống
Con người luôn luôn cần tình thương. Con người sinh ra, lớn lên bằng tình thương của cha mẹ, anh chị em, bạn bè, thầy cô giáo và bà con hàng xóm. Ta mở lòng ra để tiếp nhận và nuôi dưỡng bằng tình thương trong đời sống hằng ngày thì ta mới có khả năng thương. “Trẻ thơ thiếu tình thương thì không lớn lên được; Người lớn thiếu tình thương thì cũng không lớn lên được.” Ta sẽ cằn cỗi, héo mòn và cô độc. Một em bé sinh ra, lớn lên trong sự thiếu thốn tình thương, vỗ về, chiều chuộng, săn sóc thì em bé không thể nào có hạnh phúc và khi lớn lên sẽ không biết thương yêu chính mình và người khác. Do đó hầu hết các đứa bé mồ côi thường hay mang những mặc cảm thiếu thốn, tủi thân và cô độc.
Bé Minh mồ côi cả cha lẫn mẹ. Chẳng ai biết rõ bố mẹ của Minh ở đâu bởi vì sư cô trú trì chùa Quan Âm đã đem bé về chùa để nuôi dưới hình thức của một chú tiểu. Bé qua Làng Mai lúc mười tuổi từ trại tỵ nạn, và được Sư Ông, Sư Cô và đại chúng cưng chiều và thương mến. Một chú tiểu ba vá trông thật xinh đẹp và thông minh thì làm sao người khác không thương yêu được? Tuy thế tính tình của cháu quá nghịch ngợm và khó thương, có lẽ mồ côi từ lúc còn tấm bé nên cháu đã thiếu sự dạy dỗ và chăm sóc một cách đàng hoàng và kỹ lưỡng. Cháu rất khao khát tình thương nhưng lại không có khả năng tiếp nhận tình thương từ người khác. Năm 1993, cháu ở chung với tôi một phòng. Tôi chưa bao giờ biết săn sóc cho một cậu bé, bởi vì tôi cũng đang tu tập để học chăm sóc cho chính mình, cho nên bé Minh là một thử thách lớn cho tôi. Mỗi tối cháu đều muốn dựa vào lưng của tôi thì mới chịu ngồi yên để làm bài. Tôi không cảm thấy thoải mái trong sự xúc chạm ấy nhưng vì thương nên tôi đành chiều cháu. Năng lượng của cháu rất động và cháu ưa phá phách cũng vì muốn có sự chú ý từ người khác. Bên cạnh đó, cháu có một khối nội kết và giận hờn đối với người lớn nên cháu thường nghi ngờ tình thương của họ. Có thể thời thơ ấu, cháu đã đau khổ nhiều, thiếu sự săn sóc ngọt ngào của mẹ, thiếu tình ấm áp của cha và thiếu không khí hạnh phúc của gia đình. Mỗi khi giận hờn, cháu tìm cách trả thù bằng những lời nói và hành xử không dễ thương. Có lần tôi đang làm vườn để gieo hạt, bé Minh dùng vòi nước xịt ướt hết áo quần của tôi. Tôi nhìn vào cháu và hỏi tại sao cháu làm như vậy? Cháu bảo: “Cháu muốn thử xem sư chú có nổi sân si hay không?” Nhiều lúc cháu nói thật hỗn hào và bậy bạ. Người ta có thể không hiểu nổi tại sao lời nói của chú bé lại khó nghe đến thế? Tuy được ở trong tu viện một thời gian mà cháu vẫn không thay đổi chút nào, càng ngày càng lỳ lợm, nghịch ngợm và hỗn xược. Có một lần cháu đặt xô nước trên cánh cửa thiền đường Nến Ngọc của Xóm Hạ, Làng Mai, có một sư cô đẩy cánh cửa để vào ngồi thiền thì cả xô nước ụp vào người sư cô. Cháu lấy chuyện nghịch ngợm như thế làm niềm vui và hạnh phúc. Đó là tâm trạng của những người khổ đau. Họ đau khổ nên họ cũng muốn người khác khổ đau thì họ mới xướng, mới hả dạ. Nó là tâm lý trả thù và trừng phạt có mặt trong mọi người. Mỗi năm, vào mùa hè, các cháu thiếu nhi về Làng tu tập rất đông. Làng Mai là quê hương thứ hai của các cháu, nơi đây các cháu có thể tìm lại tiếng hát, tiếng hò, bụi tre, hàng nước … Có lần bé Minh đã tuột quần của một em bé trước bao nhiêu đứa trẻ khác cho nên không có đứa nhỏ nào ưa thích bé Minh. Sư Ông biết tất cả những tính nết của bé nhưng Sư Ông rất kiên nhẫn. Sư Ông bảo với đại chúng rằng: “Bé Minh là đối tượng để cho ta tu tập. Nếu ta thành công với bé này thì ta có thể hóa độ cho tất cả những em bé khác.” Thỉnh thoảng tôi bực mình với bé nhưng mỗi khi ý thức về quá khứ đáng thương và thiếu thốn tình thương trầm trọng của cháu thì tôi có thể chấp nhận được những hành xử và lời nói không dễ thương của cháu. Sau này cháu phải rời Làng để đi vào trường nội trú, mỗi lần về thăm Làng hai chú cháu nói chuyện với nhau rất thân thiết. Bây giờ cháu Minh đã trở thành một chàng trai bảnh bao và thông minh. Càng lớn cháu càng biết tiếp nhận tình thương nhưng hạt giống khổ đau hồi nhỏ đã đưa cháu đi lầm đường lạc lối, đã chìm sâu trong cuộc đời bi lụy của dục vọng và không người nào có thể cứu cháu ra được. Bao nhiêu năm ở trong tu viện cháu đã không biết tu tập thì làm sao có thể đối diện với lực lượng thiếu thốn, cô đơn và khổ đau trong tâm. Sư Ông đã gieo rất nhiều hạt giống tốt vào trong tâm thức của cháu, hy vọng một ngày nào đó những hạt giống sẽ được nở hoa.
(Còn tiếp)
Pháp Thoại: (tiếp theo)
Fractal, Sự Tiếp Nối Của Một Nụ Hoa
Sư cô Đẳng Nghiêm chia xẻ với tăng thân Xóm Dừa, California nhân dịp Xóm Dừa được 10 năm. Bài này được trích lại trong tạp chí Đất Lành, số tháng 9 & 10 năm 2008.
(Nâng lên một cành cây khác)
Một điều thú vị nữa là khi quán sát các cành cây, chúng ta thấy được có một sự lập lại trong cái mô hình (repeating patterns) của thân cây và cành cây. Trong sinh vật học (biology), sự lập lại này (repeating patterns) được gọi là “Fractals”. Ví dụ như trong nhánh cây này, mình thấy nó bắt đầu từ một thân chung, rồi nó chia ra/chẻ ra làm ba nhánh. Mỗi một nhánh sau đó chính nó lại chẻ ra làm ba, rồi mỗi một nhánh nhỏ này lại chẻ ra làm ba, và cứ tiếp tục như vậy. Khi mình bẻ ở mỗi đoạn như vậy, thì mình thấy đoạn này là sự lập lại của đoạn kia. Bụt cũng đã dạy về điều này trong giáo lý “Tam luân không tịch” (the Emptiness of transmission). Trong sự trao truyền, người trao truyền (the transmitter), người tiếp nhận sự trao truyền (the receiver of the transmission), và vật được trao truyền (the object of the transmission) là một, không hề sai khác. “Tam luân không tịch” nghĩa là như vậy. Ví dụ khi nói về cha mẹ và con cái, mình thường nghĩ rằng, “cha khác với con, mẹ khác với con. Chồng khác với vợ. Họ là những người khác nhau.” Nhưng từ hơn 2500 năm về trước, Bụt đã dạy rằng ba sự trao truyền này đều trống rỗng (empty). Không có tu học thì khi nhìn vào người con hoặc một người trong tăng thân của mình, mình sẽ thấy người đó khác mình. Cơ thể của người đó, những tư duy và cảm thọ của người đó là khác mình. Người con, người cha, mẹ, anh chị em, bạn đồng tu, hoặc người hôn phối của mình là khác mình. Nhưng khi có sự tu học và có sự nhìn lại, mình sẽ thấy được mình trong họ và họ trong mình. Thiên nhiên dạy chúng ta tất cả những bài học này, rằng sự trao truyền được lập lại, chính nó được tiếp nối. Khoa học chứng minh được điều này. Khi tinh trùng của người cha nhập vào trứng của người mẹ, thì tinh trùng đóng góp 23 nhiễm sắc thể (chromosomes) của người cha và trứng đóng góp 23 nhiễm sắc thể của người mẹ. 23 nhiễm sắc thể từ người cha chứa đựng tất cả các thông tin di truyền của người cha dưới dạng gen (they carry all the genetic information in the forms of genes). 23 nhiễm sắc thể (chromosomes) từ người mẹ chứa đựng tất cả thông tin di truyền của người mẹ. Không phải chỉ màu mắt, màu tóc, hình dáng của thân thể, mà những bệnh di truyền như bệnh huyết áp cao, bệnh tiểu đường, những loại bệnh ung thư cũng được trao truyền. Những cá tính, lề thói tư duy và tập khí cũng được trao truyền. Tất cả những gì trong chúng ta đều là kết quả của sự trao truyền từ tổ tiên và sự trao truyền này có sự lập lại. Trong y khoa có một bệnh gọi là Huntington’s Chorea. “Chorea” là từ chữ choreography, nghĩa là điệu múa. Người có bệnh này thì hai cánh tay luôn di động như đang múa, và người đó không thể nào làm chủ dừng lại hai cánh tay của mình. Những nhà di truyền học (geneticists) nhìn vào cấu trúc của các chủng thể (gene sequence) và học khám phá rằng có sự lập lại trong 3 base CAG liên tiếp (codon CAG). Ví dụ như bộ mã CAG trong người cha được lập lại 30 đến 40 lần, thì người cha không có biểu hiện bệnh này. Nhưng nếu người con sinh ra và lớn với những điều kiện nội tại và ngoại tại nào đó mà CAG được lập lại (duplicated, sao chép lại) hơn 100, 200 lần thì người con sẽ biểu hiện bệnh Huntington’s chorea. Người cha không biểu hiện cái bệnh vì sự lập lại chỉ có mấy mươi lần, nhưng trong người con lên đến 100 lần, 200 lần, nên người con có bệnh. Nhìn người cha không thấy cái bệnh nhưng nếu nhìn vào tận nguồn (trace back), mình thấy người cha mang cái mầm của căn bệnh và đã trao truyền cho con của mình.
Có những sự lập lại đưa đến sự sống. Chúng cần thiết và xảy ra thường xuyên trong thiên nhiên và trong con người. Ví dụ như sự lập lại trong các loài cây cỏ - nếu không có cây cỏ chúng ta không thể sống được. Nếu không có sự lập lại của các gen chúng ta cũng sẽ không có sự sống. Ý thức về điều này trong khi tu học giúp chúng ta sáng suốt chọn lựa và làm chủ những gì mình nên lập lại. Có những cái rất đẹp mà tổ tiên, cha mẹ đã trao truyền cho mình, và mình có thể nuôi dưỡng và phát triển. Trong sinh hoạt tăng thân với nhau cũng có những sự trao truyền rất đẹp từ chánh pháp mà mình có thể học hỏi, đem vào con người của mình và sống được. Đối với riêng con, sống với tăng thân, không những con học được từ Sư Ông, mà con cũng học được rất nhiều từ các thầy, các sư cô, các sư anh, sư chị, sư em của con. Giống như con vịt con đi sau lưng con vịt mẹ, nó bắt chước (imprinting) cách đi của mẹ nó. Mình cũng vậy, có những cái đẹp từ bên trong đã được ghi mã (encoded) trong mỗi tế bào của mình. Cũng có những sự trao truyền đến từ bên ngoài mà mình nhận được từ những hình ảnh đẹp, âm thanh hay, mùi hương, pháp vị và chúng cũng trở thành con người của mình.