Lá thư tu học tháng 11 năm 2008
Tăng thân Thuyền Từ vùng Hoa Thịnh Đốn
10413 Adel Road, Oakton, VA 22124
Ngày quán niệm đầu tháng 11 năm 2008
Ngày quán niệm đầu tháng 11 năm 2008 sẽ được tổ chức vào thứ Bẩy 1 tháng 11 từ 9:30 giờ sáng đến 5 giờ chiều tại Unitarian Universalist Congregation of Fairfax (UUCF), 2709 Hunter Mill Road, Oakton, VA 22124. Quý vị có thể vào trang nhà tại http://mpcf.org để xem bản đồ và đường đi tới UUCF. Chương trình tu học trong ngày:
9:30
Tọa thiền, kinh hành, tụng kinh
12:00
Ăn trưa trong im lặng hùng tráng
2:00
Nghỉ trưa
2:30
Nghe băng pháp thoại
3:00
Thiền trà, trao đổi kinh nghiệm tu học
4:45
Tọa thiền
5:00
Chia tay
Tin ngắn:
Thứ Bẩy 8 tháng 11 năm 2008 sẽ có một ngày quán niệm do anh chị giáo thọ Chân Ý và Chân Trí hướng dẫn bằng Anh ngữ từ 9:30 sáng tới 4:30 chiều tại Trung Tâm Thực Tập Chánh Niệm (MPC) Unitarian Universalist Congregation of Fairfax, 2709 Hunter Mill Rd, Oakton, VA, 22124. Muốn biết thêm chi tiết xin tới trang nhà tại http://mpcf.org hoặc liên lạc với MPC tại số (703) 938-1377.
Thứ Bẩy 15 tháng 11 năm 2008 sẽ có nửa ngày quán niệm do anh chị giáo thọ Chân Ý và Chân Trí hướng dẫn bằng Anh ngữ từ 9:00 sáng tới 1:00 chiều tại Trung Tâm Thực Tập Chánh Niệm (MPC) Unitarian Universalist Congregation of Fairfax, 2709 Hunter Mill Rd, Oakton, VA, 22124. Muốn biết thêm chi tiết xin tới trang nhà tại http://mpcf.org hoặc liên lạc với MPC tại số (703) 938-1377.
Để nội dung của lá thư tu học này thêm phần phong phú, Thuyền Từ rất mong được nhận đóng góp của quý vị như thơ, văn, chuyện vui trong sự tu tập, cách thức nấu các món ăn chay. Xin gửi những đóng góp này về Thuyền Từ tại thuyentu@crpcv.org .
Nếu quý vị muốn nhận lá thư tu học bằng điện thư, xin liên lạc với Thuyền Từ tại thuyentu@crpcv.org.
Thơ:
Hỏi Thăm
Cuộc đời thật vô thường
Nay khoẻ mai nhà thương
Có người lo ăn uống
Nên đời vẫn lên hương
Mừng anh tinh thần cao
Chánh niệm thở ra vào
Tâm an thì thân lạc
Dù bất cứ nơi nao
Hoàng Tâm
Thảnh Thơi
Tử sinh chuyện rất thường
Quý trân nhất tình thương
Ăn uống vũ trụ lo
Tâm bình đời tỏa hương
Xá gì chân thấp cao
An nhiên tập tay đau
Xe lăn ngồi an lạc
Đi bất cứ nơi nào
Chân Tịnh Nhãn
Đóng góp:
Mùa Bầu Cử
Vợ chồng tôi quý những lời nhắn nhủ ngắn gọn, thực tiễn của anh chị giáo thọ và tăng thân đã cho để giúp chúng tôi áp dụng giáo pháp của Bụt vào đời sống hàng ngày. Ngoài hai ngày quán niệm hàng tháng, chúng tôi dành thêm một buổi tối thứ Năm để đến chia sẻ cuộc sống và sự tu tập của mình với tăng thân. Dạo gần đây trong những buổi tối đó tăng thân thường hay tâm sự với nhau cảm nghĩ của mình trong việc bầu cử Tồng Thống Mỹ sắp đến. Cả hai chúng tôi không đăng ký là thành viên của một đảng nào nên lần này chúng tôi dành khá nhiều thì gìờ để tìm hiểu thêm về lập trường và cá tánh của cả hai ứng cử viên. Chúng tôi cũng cho đây là cơ hội quý báu để cho mình thực tập Năm Giới, khả năng lắng nghe của mình khi ngồi xem hai ứng cử viên tranh luận, xem quảng cáo của họ trên TV, và nghe những lời bình luận. Tôi cũng ngồi lắng nghe chính tâm mình tâm sự về sự lựa chọn của mình. Chắc chắn là nếu không có sự thực tập quay về nương tựa hải đào tự thân và tăng thân thì tôi sẽ bị cuốn hút vào những cuộc tranh luận nóng bỏng trong tâm và ngoài đời hiện nay. Tôi cố gắng chỉ chia sẻ khi tâm mình đã được yên và đôi khi tôi thấy đối tượng đón nhận sự chia sẻ của tôi quá sôi động thì tôi khéo léo rút lui hoặc đổi đề tài. Chuyện quan trọng vẫn theo như lời khuyên của chị Chân Ý là chuyện quay về với hơi thở nhẹ nhàng, đều đặn mà mình đang còn khả năng chế tác, vì sẽ có một ngày tôi sẽ không còn thở được hoặc thở dễ dàng như bây giờ.
Từ từ rồi chúng tôi cũng lựa cho mình được một ứng cử viên. Một người bạn trong tăng thân cho tôi hai tấm bảng của ứng cử viên này về cắm trước nhà. Nhà tôi là gia đình đầu tiên trong xóm cắm bảng ủng hộ ứng cử viên này. Tấm bảng thứ hai nằm trong băng sau xe. Vài ngày sau ngày Chủ nhật cắm bảng, tôi đã quen mắt với tấm bảng trước sân nhà. Hôm thứ Năm đang lái xe thì tôi nghe con tôi hỏi tại sao mẹ lại cất bảng vào trong xe. Tôi hơi ngạc nhiên một chút nên có hỏi lại là tại sao con lại hỏi như vậy. Cháu giải thích thêm là "À tại con thấy tấm bảng bây gìờ lại nằm trong xe, nên con hỏi vậy thôi." Tôi nói với con tôi là tấm bảng trong xe là để cắm nhà bà ngoại. Khi về đến nhà thì trời khá tối, tôi thấy sân cỏ trước nhà hơi lạ, nhưng lúc ấy thì tôi đang nghĩ đến việc nấu cơm tối nên cũng không để ý gì thêm. Trưa thứ Sáu chúng tôi về sớm vì cuối tuần đó gia đình tôi lái xe lên tu viện Bích Nham. Trong lúc đợi con gái đi học về, chồng tôi ngả người, nằm trên sàn xi-măng sau nhà, đầu anh ấy gối lên chiếc nón, đôi chân thư giãn, thả lỏng trên mấy bực thềm, đôi mắt anh khép lại, hơi thở anh đều đặn, nhịp nhàng. Tôi ngồi cạnh, mỉm cười vì chồng mình bây gìờ thực tập buông thư toàn thân khá giỏi. Sống trong xã hội tư bản Mỹ thì sự bận rộn kiếm và tiêu tiền là hai điều căn bản của nền kinh tế nên chuyện anh đã biết cách tự tạo cho mình những giây phút dừng lại để nghỉ ngơi thật cần thiết và rất quý. Một lúc sau, anh cựa mình, lên tiếng hỏi: "Em có biết, có đoán được ai là người đã lấy mất bảng mình cắm trước nhà không?" Tôi ý thức là hơi thở của tôi đã bắt đầu nhanh và mạnh hơn một chút rồi. Tôi thở thêm vài hơi nữa rồi trả lời: "Ủa người ta lấy mất bảng của mình rồi hả, vậy mà em đâu có biết. Hèn gì hôm qua em thấy là lạ rồi Vi Hà lại hỏi tại sao mẹ lại cất bảng đi. Hóa ra là như vậy." Tôi tiếp tục thở. Những cơn gió ở Virginia hình như cũng thông cảm, biết tôi đang không đươc yên nên thay phiên thổi nhẹ vào mặt tôi khí thu trong lành. Hình như tăng thân cũng đang thở chung, đang ôm ấp, vỗ về, an ủi, bao bọc tôi. Cơn bực dọc của mấy năm về trước khi nhà tôi hai lần bị ai đó quăng cuộn giấy đi cầu trước cửa lâu nay không đuợc nuôi dưỡng nên không có nhiều sức nổi lên và gây sóng gió. Tôi cũng không thấy mình cần phải đứng lên lấy tấm bảng thứ hai ra cắm ngay lập tức. Hai năm nay sự tu tập đều đặn đã cho tôi thấy những cảm giác giận dữ, buồn bã, chán nản, sợ hãi, nghi kỵ, ganh đua, những lời chê trách và ý muốn phân bày với mọi người về cái lý của mình chẳng qua chỉ là sự biểu hiện của những hạt giống không lành luôn sẵn có trong tâm thức tôi và mọi người. Điều rất rõ với tôi lúc ấy là giây phút nhàn hạ, thảnh thơi với chồng, với thiên nhiên như thế này rất quý, tại sao mình không có mặt ở đó để mà tận hưởng. Tôi bèn ngồi yên thêm với anh năm mười phút nữa.
Mấy ngày ở trên Bích Nham rất vui. Tôi không có đủ tài để tả hết được nét đẹp của thiền đường Đại Đồng vào một buổi sáng mùa thu miền đông bắc nước Mỹ. Hy vọng bạn sẽ có dịp lên đó để thực tập có mặt trong những khi ngồi thiền, nghe băng pháp thoại Sư Ông giảng, và bạn sẽ có được sự an lạc mà chúng tôi đã được hưởng. Khi về lại nhà, trên bãi cỏ xanh của một nhà trong xóm đã có một tấm bảng quảng cáo hiện lên. Tôi mỉm cười và thở. Tấm bảng này ủng hộ ứng cử viên đối lập với ứng cử viên mà chúng tôi sẽ bầu.
Sau khi dọn đồ từ xe vào nhà và nghỉ ngơi thêm một chút thì chúng tôi lại ngồi vào xe để đi ăn tối. Khi chiếc xe lùi lại đến thùng thơ, chồng tôi thắng cho xe dừng lại. Anh chỉ cho tôi tấm bảng vừa được anh dựng lên. Hai đứa tôi quay đầu nhìn nhau, nháy mắt mỉm cười và cùng có một câu hỏi trong đầu: "Không biết tấm bảng này sẽ được ở đó bao lâu?" Ba bốn ngày đã qua, chiếc bảng vẫn còn và tôi cũng hết bận tâm. Tấm bảng kia cũng vô thường như người đã dựng nó.
Nền kinh tế toàn cầu đang bị rối loạn. Nhiều kinh tế gia, chính trị gia và các nhà lãnh đạo tôn giáo đều đồng ý cho là lòng tham và sự tiêu thụ quá mức đã đưa cả thế giới đến tình trạng hiện nay. Ngay cả khi chuyện này chưa xảy ra, vợ chồng tôi bây giờ đều hiểu là mình không thể biết chắc là mình sẽ ở trong căn nhà này bao nhiêu lâu nữa. Chúng tôi và một vài người bạn trong tăng thân thường xuyên nhắc nhau là rồi sẽ có một ngày dù muốn hay không chúng tôi cũng sẽ xa lìa tất cả những gì mình yêu quý nhất. Điều mà tôi sẽ mang theo khi ấy là lời nguyện "Kiếp sau xin được làm học trò của Như Lai". Tôi tin rằng, cũng như trong kiếp này, tôi sẽ được gặp lại Thầy Tổ, các anh chị giáo thọ và bạn bè trong tăng thân vì tất cả những vị này đã ít nhất có một lần đã từng nguyện như thế.
Tâm Khai Ngộ
10/17/2008
Sách:
Bản Chất Thương Yêu
viết bởi thầy Chân Pháp Đăng, Lá Bối xuất bản năm 2004.
(tiếp theo)
Hạnh Phúc là Hạnh Phúc Chung,
Khổ Đau là Khổ Đau Chung
Chúng ta thường nghe nói: “Một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại thành hòn núi cao”. Một cây không thể tạo ra được cánh rừng mà nhiều cây mới có thể tạo ra được một cánh rừng xanh tươi và mát mẻ. “Một con én không thể làm ra mùa xuân” mà muôn ngàn con én mới có thể đưa nắng ấm trở về cho ngàn hoa nở rộ, cho hương xuân ngút ngàn. Tăng thân chính là cánh rừng ấy, là đàn én ấy. Năng lượng tăng thân và tình thương tâm linh là một nhu yếu rất quan trọng trong đời sống tu tập.
Ngồi thiền một mình không có kết quả bằng ngồi thiền chung với tăng thân. “Ăn cơm có canh, tu hành có bạn” là câu châm ngôn phản ảnh sự thật này. Có một sức mạnh vô hình nào đó của tăng thân giúp cho ta ngồi yên trong một giờ, hai giờ mà không bị chi phối bởi những con ma tạp niệm. Ta không chìm đắm trong hôn trầm, tán loạn; trái lại ta có thể đạt tới những trạng thái an lạc và định tâm một cách dễ dàng. Năng lượng vô hình này giống như năng lượng mặt trời gửi theo những tia nắng ấm áp vào trong sự sống của mọi loài cỏ cây hoa lá, cầm thú và con người để duy trì, nuôi dưỡng và thương yêu. Những cánh hoa cúc dại (Daisy) đang còn e thẹn úp lại trong suốt đêm dài. Bỗng dưng bình minh thức dậy, những tia nắng ấm áp liên tục chiếu trên bông hoa giúp cho nó từ từ hé nở để phơi bày tất cả màu sắc kiều diễm. Năng lượng tăng thân đi vào chiều sâu hiện hữu của ta để khai mở hương sắc mầu nhiệm đang tiềm ẩn trong tàng thức. Nhờ tăng thân ta thấy được chính mình. Tăng thân là tấm kính phản chiếu những tình cảm, tâm tư, vui buồn, thương ghét và hình ảnh tạo tác của tâm ý. Ta thấy được tài năng, giá trị, nghệ thuật và những tâm hành tốt đẹp của bao nhiêu thế hệ trao chuyền để nuôi dưỡng cho thăng hoa kết trái và đồng thời thấy được những tập khí lo âu, buồn giận, lăng xăng và vướng mắc trong ta, nguồn gốc của bao nhiêu khổ đau triền miên từ xa xưa truyền đến bây giờ để đả thông và chuyển hóa. Năng lượng bình an, hạnh phúc và thảnh thơi phát sinh nơi một thành phần của tăng thân sẽ lan tỏa khắp nơi và thấm vào tất cả mọi người khác trong tăng thân. Đi thiền hành với sư anh, ta bước được những bước chân an lạc và thảnh thơi. Bước chân của sư anh có sức mạnh đưa bước chân hời hợt và phóng đãng của ta trở về với mặt đất. Ta cảm thấy bàn chân đang dẫm lên mặt đất thật sự, và năng lượng an trú trong hiện pháp toát ra rõ ràng trên mỗi bước chân. Đi một mình ta không làm được như thế. Tâm ý ta cứ bay bổng vào thế giới của suy tư và mộng tưởng. Cũng như vậy, mỗi khi nhìn vào đôi mắt của Thầy hoặc ngồi bên Thầy, ta cảm thấy khỏe nhẹ cả tâm hồn. Bao nhiêu suy tư và phiền muộn đều tan biến hết. Năng lượng an lạc, từ bi của Thầy tỏa ra từ đôi mắt, dáng ngồi và tất cả con người của Thầy thấm dần vào ta như sương mai ướt áo. Sáng hôm nay sau ngày mãn khóa tu an cư tại Lộc Uyển, tôi leo núi cùng với mẹ và một số anh em. Sương mai dày đặc như những đám mây la đà. Ngồi trên núi cao tôi có cảm tưởng như đang ngồi chơi trên những đám mây trời. Những hạt sương li ti bay nhẹ nhàng trong gió sớm làm thấm ướt chiếc áo ngự hàn của tôi. Năng lượng tâm linh của Thầy và tăng thân là sương mai, thấm vào ta một cách tự nhiên để làm êm dịu lại những cảm xúc bất an và phiền muộn.
Trường hợp khổ đau cũng như thế. Sống trong một tăng thân, một gia đình hay một xã hội, năng lượng khổ đau, tuyệt vọng của một người sẽ ảnh hưởng tới mọi người, mọi loài khác. Bởi thế ta không cần phải vất vả cực nhọc để đối phó với những khó khăn và khổ đau một mình. Tăng thân sẽ chia xẻ và ôm ấp năng lượng thương đau ấy cho ta một cách vô hình tướng bằng con đường chia xẻ năng lượng (energy exchange) hay kết cấu hóa học (chemical bonding). Năng lượng này làm ra năng lượng kia. Khi đốt một tấn than đá chẳng hạn, ta có thể làm ra được 70% năng lượng điện, 30% còn lại sẽ trở thành những năng lượng khác như hơi nóng, khói … Nhưng năng lượng do đốt một tấn than đá không thêm mà cũng không bớt (conservative energy), nó chỉ chuyển biến thành năng lượng khác mà thôi. Sự sống của ta là năng lượng nguyên tử (nuclear energy). Thân thể là năng lượng mà cảm thọ, tình cảm, tâm tư cũng đều là năng lượng. Năng lượng hoạt động bằng điện lực (electric force). Giữa điện tử (electron) và trung hòa tử (proton) có một điện lực hút lại với nhau, và chúng cấu kết thành một vùng năng lượng của điện tử gọi là electric field. Có những điện tử cấu kết hòa hợp với các điện tử khác nhưng cũng có những điện tử chỉ tạo ra sự xáo trộn trong vùng điện tử (electric field). Con người chẳng hạn, có những điện tử trong lĩnh vực cảm thọ, nhận thức, tâm tư tạo ra sự hòa điệu, nhẹ nhàng và thông thương nhưng cũng có những điện tử của nhận thức, cảm giác, tâm tư chỉ tạo ra sự buồn phiền, mâu thuẫn và khó khăn trong thân tâm. Năng lượng điện tử trong ta liên hệ với năng lượng điện tử với sự sống chung quanh bằng điện lực (electric force) trong vùng điện tử (electric field). Những điện tử ở gần nhau thì điện lực mạnh, nghĩa là sự ảnh hưởng của nhận thức, tâm tư tình cảm rất sâu đậm giữa ta và người ở gần ta. Ví dụ, vợ ta đang đau khổ, tuyệt vọng thì ta cũng cảm thấy bất an trầm trọng vì năng lượng khổ đau của vợ đi thẳng vào trong ta. Những điện tử ở rất xa ngàn dặm vẫn có sự thu hút với nhau bằng điện lực nhưng điện lực này rất yếu. Mẹ ở rất xa đang bị bịnh thì ta cũng cảm được nỗi lo âu và sự bất an nhè nhẹ trong lòng. Cho nên đời sống của muôn loài là một màng nhện của điện tử. Màng điện này là electric field được cấu kết, ảnh hưởng với nhau rất chặt chẽ. Có lúc nó tạo ra sự hòa điệu nên đời sống con người tạm an ổn nhưng có lúc nó tạo ra sự xáo trộn trong vùng điện tử (electric field) nên đời sống con người có những bất an và đau khổ.