Trang Nhà Lịch Trình Tu Học Lá Thư Tu Học Hình ảnh sinh hoạt Đóng góp Trang bạn Các nhà xuất bản

Lá thư tu học tháng 10 năm 2007
Tăng thân Thuyền Từ vùng Hoa Thịnh Đốn
10413 Adel Road, Oakton, VA 22124

Ngày quán niệm đầu tháng 10 năm 2007

Ngày quán niệm đầu tháng 10 năm 2007 sẽ được tổ chức vào thứ Bẩy 6 tháng 10 từ 9:30 sáng đến 5 giờ chiều tại Unitarian Universalist Congregation of Fairfax (UUCF), 2709 Hunter Mill Road, Oakton, VA 22124. Quý vị có thể vào trang nhà tại http://mpcf.org để xem bản đồ và đường đi tới UUCF. Chương trình tu học trong ngày:

9:30 Tọa thiền, kinh hành, tụng kinh
12:00 Ăn trưa trong im lặng hùng tráng
2:15 Nghỉ trưa
3:00 Thiền trà, trao đổi kinh nghiệm tu học
4:45 Tọa thiền
5:00 Chia tay



Tin ngắn:




Khóa tu tập chánh niệm mùa Thu 2007

Khóa tu tập chánh niệm mùa Thu 2007 tại trung tâm Claymont Court tại West Virginia do tăng thân Thuyền Từ tổ chức vừa chấm dứt đầu tháng 9 năm 2007. Dưới đây là tóm tắt các pháp thoại chia sẻ trong khóa tu và lễ Giỗ Tổ Tiên.

Khóa tu bắt đầu tối thứ Sáu với lời hướng dẫn về những thực tập căn bản trong khóa tu như hơi thở có ý thức, bước chân chánh niệm, nghe chuông, giữ im lặng, … Sau đó tăng thân được ngồi thiền chung với nhau trước khi đi ngủ.

Sáng thứ Bảy sau thời thiền hành ngoài trời, anh Chân Trí chia sẻ về những phương pháp quay về nương tựa Tam Bảo qua bản nhạc “Quay Về Nương Tựa”. Anh nói về sự quay về nương tựa Tam Bảo ngoài mình và Tam Bảo trong mình để làm lớn lên khả năng nhận diện và ôm ấp những khổ đau trong mình và làm tốt hơn liên hệ giữa mình và những người chung quanh, nhất là những người thân đang sống bên cạnh. Anh nói về sự liên hệ mật thiết giữa thân và tâm; khi thân được thoải mái thì cũng giúp cho tâm được yên tịnh; khi tâm được nhẹ nhàng thì thân cũng được nghỉ ngơi. Anh cũng nói về tình trạng “tê” do khổ đau quá nhiều và quá lâu tạo ra, làm tắc nghẽn sự lưu chuyển tự nhiên của dòng tâm thức. Khổ đau cũng làm cho ta có khuynh hướng trách móc và đổ lỗi cho những người bên cạnh và hoàn cảnh, mà không chịu nhìn lại chính mình để thấy được phần của mình trong vấn đề. Anh khuyên tăng thân nên xắp xếp sinh hoạt trong ngày để ta luôn có thời giờ thực tập hơi thở và mỉm cười để giúp mình luôn tươi mát như hoa và vững như núi. Như vậy mình sẽ có thể vượt qua những cơn bão của đời sống. Anh nói về sự thực tập lắng nghe chăm chú và nói lời dễ thương để có thể hiểu được và thương những người bên cạnh, bớt đi phản ứng chống đối, phê phán và trách móc. Anh chấm dứt pháp thoại bằng chia sẻ về cảm nhận sâu sắc của anh về vô ngã: vạn pháp (đóa hoa, con người, …) đều do những pháp khác tập họp lại mà thành. Những lời phê phán trách móc từ ngoài đến với ta là thực sự đến với vạn pháp không phải là ta. Như vậy, ta có rất nhiều không gian, và sẽ không phải buồn phiền gì trước những trách móc này. Tới được chỗ này cần sự thực tập chánh niệm miên mật và lâu ngày và sự quán chiếu thường xuyên. Quán chiếu về vô ngã giúp ta có rất nhiều không gian và nhiều thay đổi trong cách tư duy, nói năng và hành xử của mình trong đời sống hằng ngày.

Sáng Chủ nhật có lễ Giỗ Tổ Tiên, rất thanh tịnh và cảm động. Sau một thời thiền tọa ngắn, chị Chân Ý hướng dẫn các cháu bé cùng bác Chân Hỷ Đức dâng sớ lên bàn thờ tổ tiên. Sau đó chị giảng cho các cháu nghe về mối liên hệ giữa các cháu với cha mẹ các cháu và các thế hệ đi trước trong gia đình huyết thống và các bác, các cô chú trong gia đình tâm linh đang ngồi đây. Toàn thể đại chúng cùng với các cháu hát bài “Uống Nước Nhớ Nguồn” để cúng dường tổ tiên. Sau khi các cháu bé được đi ra ngoài chơi, chị mời đại chúng đưa bàn tay lên và nhìn cho kỹ để thấy được cha mẹ và các thế hệ đi trước trong từng mạch máu đang lưu nhuận trong cơ thể mình. Chị mời mọi người úp hai tay lên mặt để cảm được hơi nóng trong tay mình, như hơi ấm trong bàn tay của mẹ đã từng ôm ấp mình những khi mình bệnh. Có người đã rơi lệ khi thấy thận của mình đang lọc thay cho thận của Ba đã yếu, tim của mình đang đập thay cho tim của Ba đã trải qua giải phẫu nối 4 mạch tim. Ba và mình chỉ là một hiện hữu trong dòng sinh mệnh vô tận. Chiếc cầu nối liền hai thế hệ không còn gì ngăn cách nữa. Sau đó chị hướng dẫn đại chúng thực tập Năm Cái Lạy để có thể tiếp xúc sâu sắc hơn với cả hai gia đình huyết thống và tâm linh và dùng hết con người và tình thương của mình để ôm được và thương được tất cả mọi người, từ những người mình thương đến những người mình thù ghét vì đã từng làm cho mình đau khổ và khốn đốn. Buổi lễ chấm dứt bằng thiền ôm giữa những người trong gia đình, rất cảm động.

Chiều Chủ nhật, trong pháp thoại của mình, chị Chân Ý nói về những khó khăn trong quan hệ của mình với những người chung quanh có liên quan tới quan hệ của mình với cha mẹ và cách mình được lớn lên trong môi trường gia đình, và cách cha mẹ mình được lớn lên trong gia đình với ông bà nội ngoại. Để trả lời một câu hỏi liên quan đến sự vận hành của tâm, chị giảng về năm uẩn (sắc, thọ, tưởng, hành, và thức), về ý thức, tàng thức, và tình thức (hay mạt na thức). Tàng thức là nơi chứa đựng tất cả các hạt giống tốt xấu do các thế hệ trước trao truyền cho ta. Tuy không thấy được trực tiếp, nhưng các hạt giống này thay đổi không ngừng và ta cảm được chúng khi chúng biểu hiện lên trên phần ý thức như những tâm hành (vui, buồn, ghen, hận, …) Tình thức (hay mạt na thức) là phần nằm giữa ý thức và tàng thức và có bản chất đam mê, chạy trốn khổ đau, đi tìm lạc thú, không biết chừng mực. Thực tập chánh niệm là dùng ý thức của mình để chăm sóc cho tàng thức. Khi một cảm giác tích cực phát hiện trên ý thức, dùng năng lượng chánh niệm, ta duy trì cảm thọ này càng lâu càng tốt; khi một cảm giác tiêu cực phát hiện, ta dùng chánh niệm để giúp cho cảm giác này đi về tàng thức càng nhanh càng tốt. Nhờ vậy các hạt giống tích cực trong tàng thức được nuôi lớn, trong khi những hạt giống tiêu cực ngày càng yếu đi. Đây là cách chăm sóc cho tàng thức hay nhất và làm cho ảnh hưởng của mạt na thức ngày càng yếu đi. Nhân nói về nghiệp, chị nói rất rõ về chánh báo (nghiệp riêng của mỗi người) và y báo (nghiệp tạo ra do môi trường bên cạnh). Nhờ đưa mình vào những môi trường tốt (y báo tốt), ba nghiệp thân, miệng và ý của mình ngày càng tốt hơn. Chị nói về một hạt giống có thể làm ta rất khổ: hạt giống trách móc, đổ lỗi. Khi mình chỉ tay ra ngoài trách móc người bên cạnh và môi trường đang sống, thì mình không nhận trách nhiệm về những khổ đau của mình, vùng trời mạt na thức sẽ âm u hơn nhiều, và hạt giống trách móc trong tàng thức sẽ lớn hơn. Vì bản chất của mạt na là chạy trốn khổ đau, thức này có thể sẽ thúc đẩy chúng ta rời tăng thân vì ta không muốn đối diện với khổ đau trong ta. Về nương tựa tăng thân là về nương tựa Tam Bảo để được soi sáng và nâng đỡ để có thể vượt qua được những lúc khó khăn khi đụng chạm vào những khổ đau trong ta.

Chị chia sẻ năm bài kệ mà chị học được trong khóa tu với Sư Ông Nhất Hạnh trong khóa tu giữa tháng 8 tại Colorado. Những bài kệ này là dụng cụ giúp ta thực tập hơi thở và bước chân một cách nhẹ nhàng, an lạc và thoải mái trong tinh thần không dính mắc. Chị nhấn mạnh những bài kệ này không phải là đề tài để cho ta phân tích, tranh luận hay bàn cãi, mà là những bài kệ thực tập.

Đây là năm bài kệ:

  1. Để Bụt thở
    Để Bụt đi
    Mình khỏi thở
    Mình khỏi đi

  2. Bụt đang thở
    Bụt đang đi
    Mình được thở
    Mình được đi

  3. Bụt là thở
    Bụt là đi
    Mình là thở
    Mình là đi

  4. Chỉ có thở
    Chỉ có đi
    Không người thở
    Không người đi

  5. An khi thở
    Lạc khi đi
    An là thở
    Lạc là đi
Sáng thứ Hai, sau phần thiền hành, chị Chân Minh Giới và anh Chân Minh Tuệ chia sẻ về thực tập làm mới của anh chị mỗi tối. Mỗi tối anh chị, dâng hương, đi kinh hành, ngồi thiền 20 phút, và chia sẻ với nhau, tối đa 30 phút. Mỗi tối một người chia sẻ, người kia chỉ ngồi yên thở và lắng nghe với hết tấm lòng của mình, và không được ngắt lời người đang nói. Ngày hôm sau thì người hôm trước ngồi nghe sẽ chia sẻ và người hôm trước nói sẽ ngồi yên thở và lắng nghe sâu sắc. Thực tập này anh chị Chân Minh Tuệ và Chân Minh Giới đã bắt đầu thực hiện từ tháng Năm năm nay cho đến nay và sẽ tiếp tục làm trong những ngày tháng tới.

Chị Chân Minh Giới chia sẻ về những khó khăn trong tuần đầu khi anh chị mới bắt đầu thực tập làm mới. Chị nói về những khó khăn trong mấy ngày đầu khi chị chia sẻ rất thành thực với anh những khổ đau trong chị. Chị nói về tập khí phân biệt phải trái và năng lượng trách móc của chị, và quyết tâm muốn lắng nghe anh để hiểu anh hơn. Nhờ bắt đầu tập lắng nghe anh, chị hiểu anh hơn, bớt trách anh và bớt lý luận, phán xét. Chị nói có khi anh chia sẻ với chị là anh rất mong về nhà để được tắm gội trong không khí nhẹ nhàng ở nhà, thì chị rất vui và biết rằng mình đang đi đúng đường. Chị chia sẻ là chị đã giúp ba má và toàn gia đình của chị giải đi một mối hận lớn đã có mặt trong gia đình chị lâu lắm rồi.

Anh Chân Minh Tuệ chia sẻ rất thực về quá trình thực tập và những khoảng thời gian rất khó khăn mà anh và chị Chân Minh Giới đã đi qua như những bậc thang đưa đến chỗ anh chị thực tập được phương pháp làm mới mỗi tối. Anh nói nhờ được tăng thân soi sáng qua anh chị Chân Ý - Chân Trí , những khó khăn trong liên hệ của anh chị bắt đầu được khai mở. Anh nói về những khó khăn trong những ngày đầu tiên khi anh chị mới bắt đầu thực tập làm mới. Anh nói về cảm giác thương dấy lên trong lòng anh cho chị và cho chính anh khi anh lắng nghe chị chia sẻ niềm đau nỗi khổ của chị, dù những điều chị chia sẻ rất khó nghe. Anh đã nói được với chị là anh rất mừng được nghe chị chia sẻ thành thực những khổ đau trong chị và anh cũng đã chia sẻ được với chị nhiều bức xúc trong anh. Anh nói là anh chị qua được những khó khăn lúc đầu và cánh cửa truyền thông giữa anh chị đã được khai mở và đang tiếp tục cho đến bây giờ là nhờ sự nâng đỡ liên tục của tăng thân. Anh khuyến khích đại chúng nên thiết lập một sự thực tập đều đều hằng ngày ở nhà và làm sao để có thể tham dự tất cả những ngày quán niệm và các khóa tu tập chánh niệm của tăng thân Thuyền Từ và MPCF.



Bài viết:

Dưới đây là đóng góp của chị Tâm Khai Ngộ sau khóa tu mùa Thu 2007.

Quà Của Thầy Tôi

Thức lâu mới biết đêm dài
Ở lâu mới biết tình người đậm sâu

Tôi mượn hai câu ca dao và thay hai chữ cuối " đắng cay" thành hai chữ "đậm sâu" để nói lên ít nhiều về tình thương và trí tuệ của hai vị giáo thọ ở Trung Tâm Thực Tập Chánh Niệm tại Fairfax (MPCF) và Thuyền Từ dành cho tăng thân trong đó có tôi. Điều này dễ mà khó. Rất dễ vì tôi đã cùng các vị này qua nhiều thăng trầm, chia vui sẻ buồn trong bảy năm vừa qua, có bao nhiêu điều tôi muốn kể. Rất khó vì chữ nghĩa quá hạn hẹp so với tình nghĩa mà tôi đang chứng nghiệm. Lòng từ bi và tuệ giác của hai vị thấm vào thân tâm tôi từ từ như sương thấm vào khách lữ hành đi thâu đêm.

Khóa tu Thuyền Từ lần này vào mùa hè, ấm áp, đúng vào ngày kỷ niệm đám cưới của chúng tôi. Sáng sớm đi thiền hành chung, tôi hay thấy những sợi cỏ dài còn giữ được nhiều giọt sương đang phản chiếu ánh nắng ban mai lung linh, đẹp tựa những hạt kim cương. Nhờ có mặt, tôi mới thấy được đó là món quà thiên nhiên tặng chúng tôi. Khoảng thời gian gần đây, tôi thực tập nương nhờ hơi thở chánh niệm như lời thầy dạy, theo dõi mạt na thức nên tôi đã tránh không bị rơi vào hố sâu của nghiệp lực. Lòng tin và sự biết ơn lớn dần với những thành công này. Tôi hay ngồi yên ngắm tâm mình như đang ngắm dòng nước của con suối nhỏ trong công viên gần nhà. Tôi đã được học cách gọi tâm về ngồi thở với tôi qua những lời chia sẻ rất thật của các bạn ở MPCF. Thầy tôi hay nói "Có cầu mới có linh" trong những buổi pháp thoại, pháp đàm và trong nhiều lần nói chuyện riêng với tôi. Tôi phải cho phép, bằng lòng mở lòng ra thì thầy mới dám đụng đến anh chàng mạt na dày đen kín của tôi. Với tuệ giác và nhờ kinh nghiệm giúp nhiều người, thầy tôi biết mạt na thức của tôi là con dao hai lưỡi, có nhiều tài, nhất là về tài vẽ vời. Mạt na thức khiến ta thỏa mãn khi chúng cho ta nghĩ là chúng ta đang làm việc hữu ích, giúp người. Thật là như vậy, tôi bỏ khá nhiều thì giờ và năng lượng để quảng bá về bước chân, hơi thở hơn là thời gian tôi thực tập thở và đi. Tôi tập vớ vẩn qua loa là đã tự mãn. Dĩ nhiên là không ai biết chỉ trừ thầy và tôi. Thầy biết là nếu tôi thực tập "y như" lời thầy dạy thì tôi không còn tiếp tục nói và làm nhiều như thế. Thương học trò chưa dừng lại được, thầy kiên nhẫn cho tôi bài thực tập khác. Buồn thay, tôi vẫn bị cuốn vào nghiệp lực của ngã và vô minh. Khả năng sáng tạo của mặt na thức trong tôi ngày càng tinh xảo! Chúng múa may làm tôi xa thầy mình hơn. May là trong khóa tu với tăng thân người Mỹ hai năm trước, tôi tạo được hơi thở ngọt ngào cho mình y như lời anh Chân Trí nói đêm đầu tiên (orientation night). Anh hỏi đại chúng "Have you tasted your delicious breath yet?" Lần đầu tiên thở được như vậy, tôi thấy nó ngọt ngào như tình mẹ trong hai câu ca dao:

"Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp một, như đường mía lau"

Tôi bắt đầu có niềm tin và không muốn phí thì giờ, làm uổng công lao thầy nữa. Bởi vậy đầu năm nay khi chị Chân Ý gọi khuyên tôi thay vì thành lập một nhóm tu học khác thì tôi hãy đến để ngồi thiền đều đặn tối thứ năm ở MPCF. Chị nói đó là cơ hội cho thầy trò có nhiều thì giờ với nhau. Tôi thấy thầy mình có lý. Thầy đã có chỗ, đã tạo được một tăng thân vững chãi, tôi chỉ cần đến đó là kiếm thấy mọi thứ mình cần. Tôi mà không đến được đó thì làm sao tôi làm được những chuyện khác khó khăn hơn như thành lập một nhóm khác! Chín tháng nay tôi không còn đến nhà thầy uống trà riêng với người nữa. Chúng tôi có nơi hẹn mới rồi mà! Tôi gặp thầy tôi và vài ba vị thiền sinh Việt Nam ít nhất một tuần một lần ở MPCF. Mấy tuần đầu thì không có thấy gì đặc biệt nhưng từ từ tôi thấy quen và thoải mái với mọi người. Sự thực tập chung với các người bạn Mỹ và Việt trong môi trường như vậy rất an toàn. Tôi hết còn nói lung tung nhờ ý tưởng mạch lạc, trong sáng, phong phú, sâu sắc của thầy, của bạn thấm vào tôi từ từ. Từ ngữ cao ngạo biến đi, thay vào là lời nói khiêm tốn dễ nghe. Lời thầy hướng dẫn trong tối thứ Năm tuy là chung nhưng mà tôi vẫn thấy được cái riêng của thầy dành cho tôi. Có khi vì nghe lời tâm sự của tôi với tăng thân mà thầy biết tôi vẫn còn yếu chỗ nào, trước khi về thầy kéo tôi ra, cho tôi những lời khuyên riêng để mang về thực tập. Có nhiều đêm tôi khỏe và tôi vẫn muốn đến đó. Đến vì muốn thầy mình vui, vì muốn gặp thầy, vì cái không khí dễ chịu, khung cảnh ấm cúng, đến để hấp thụ định lực, năng lượng chánh niệm nơi ấy. Có hôm tôi mệt, tôi vẫn đến để nghỉ ngơi. Có lần tôi mệt trong người lắm, định không đi, khi đến được rồi, tôi chỉ còn đủ sức kéo chiếu ra nằm, không nói nổi với ai một câu, và cũng không đứng dậy đi kinh hành. Thầy đi ngang, ghé qua, lấy chăn đắp cho tôi. Tối hôm ấy về nhà tôi ngủ thẳng một giấc, ngày hôm sau người khỏe trở lại. Có bữa tôi nằm, nhắm mắt, theo dõi hơi thở, cứ tưởng là mình đã thư giãn hết toàn thân, cho đến khi thầy đặt bàn tay ấn vào bắp thịt vai thì tôi mới nhận ra là người mình hãy còn căng lắm. Thầy cứ như vậy mà giúp tôi bỏ dần những tri giác sai lầm (wrong perception) về chuyện này, chuyện nọ. Khi ra về tôi cũng lấy vài lời thầy chia sẻ làm lời khuyên trong việc thực tập cho những ngày sắp đến. Tôi hết còn đùa giỡn coi thường lời thầy giảng nữa. Khi thầy bảo tôi thực tập đón nhận tình thương của thiên nhiên, tôi bỏ không ngồi trước máy vi tính, chuyện trò, đọc điện thư hay xem TV. Tôi đi ra ngoài, ngắm trăng sao, xem mặt trời mọc hết lòng. Tôi thở nhẹ để mang dưỡng khí vào từng thớ thịt, làn da trong người mình. Tôi xin trăng sao truyền cho tôi năng lượng yên và sáng, để gió cuốn đi nỗi lòng băn khoăn (anxiety) trong tôi. Có đêm về tôi tránh không nói chuyện vì thầy khuyên chúng tôi nằm thở như là chúng tôi sẽ nằm không bao giờ dậy nữa. Cách thực tập này làm lớn mạnh khả năng dừng lại trong tôi. Đêm đó tôi thật sự không còn muốn hơn thua với ai nữa và cũng không còn e ngại người khác sẽ nghĩ về tôi như thế nào. Lời phô trương, những câu hỏi tại sao, lý sự luẩn quẩn của tâm nhẹ như những nốt nhạc lạc điệu. Chúng nằm im, thở với tôi, không còn làm tim tôi đập mạnh hoặc nói và làm một cách bốc đồng (impulsive talks, actions). Sáng dậy tôi vui với sự tự do, vững chãi mới đạt được. Thấy tôi có tiến bộ, thầy vui lắm, thầy thường ôm tôi và nói: "Thủy chịu khó đến mỗi tối thứ năm như vậy là Thủy đã cho Anh Hương món quà quý nhất rồi đó."

Hè này thầy tôi bịnh nặng, thầy không đến được tối thứ năm và phải hủy bỏ ngày quán niệm MPCF hàng tháng. Tôi đi thiền hành ngoài trời, tôi làm y như lời thầy dạy, gom nhặt năng lượng bảo bọc của thiên nhiên để gởi về tặng thầy. Tôi thấm thía sự vô thường về sự có mặt của thầy. Tôi đi kinh hành để ôm ấp, vỗ về cảm thọ này. Vài giọt nước mắt lăn trên má trong những bước chân kinh hành. Cùng một lúc, tôi mỉm cười nhận ra là mình hết lòng để tâm ý vào bước chân kinh hành hôm ấy. À, hóa ra thầy đã thành công trong việc truyền được cho khá nhiều người trong đó có tôi lòng quý yêu pháp môn, sự chuyên cần thực tập của người. Tôi mừng vì thầy đã gầy dựng nên một thiền đường cho tôi có nơi thực tập. Thầy có ra đi tôi vẫn còn có một tăng thân thực sự muốn tu, tu đúng hướng, đúng đường và rất chuyên cần. Lời thầy dạy nhờ vậy mà không bị mai một. Tối thứ Năm tuần đó, khi thầy ở khoá tu Colorado với Sư Ông, chúng tôi vẫn đến MCPF thực tập. Chúng tôi chia sẻ với nhau y như là thầy vẫn ngồi ngay đó. Giọng Garret vang nhẹ: "We walk with our ancestor", tôi nghe có khác nhưng thấy rất gần gũi với những gì thầy đã giảng. Tuệ giác, lòng từ bi, sự khiêm tốn của thầy thể hiện những khi anh chị em chúng tôi thực tập chung hết lòng với nhau. Khi gặp thầy ở khóa tu, tôi có nói: "Lúc chị bịnh nặng, em nhận ra là anh chị đã truyền được cho em sự yêu quý pháp môn, chuyện thích thực tập của anh chị. Em hiểu ra rồi, chỉ cần một người vẫn còn muốn và thực tập hết lòng là pháp môn vẫn còn, phài không chị." Thầy ôm tôi và nói: "Đúng rồi, chỉ cần biết Thủy hết lòng thực tập thôi là Anh Hương yên lòng về Thủy rồi. Cái gì Anh Hương biết, Anh Hương có thì Anh Hương đã cho mọi người hết rồi, Anh Hương cho hết ở những buổi pháp thoại, những thời hướng dẫn thiền". Thầy tôi thương mọi người đồng đều, quà thầy cho là cho hết mọi người chứ đâu phải cho riêng ai. Tôi không chịu đến nhận thì người thiệt thòi nhất là tôi thôi. Tôi có hỏi anh Chân Minh Tuệ xem mình có làm được gì cho sức khỏe của thầy. Anh nhìn thẳng vào mắt tôi và nói: "Chị và mọi người trong tăng thân thực tập cho giỏi là cách giúp chị Anh Hương hay nhất." Một khi thầy trò đã hiểu nhau, thầy cho tôi biết người rất tôn trọng quyền tự do tu tập và nghiệp lực của từng người. Vì thế mà người uyển chuyển, linh động trong việc khuyến khích chúng tôi tu học, và có lúc người chỉ ngồi yên mà thở. Thầy tâm sự là thầy luôn có niềm tin là ai đến với tăng thân Thuyền Từ, MPCF rồi thì cũng đến được chỗ ấy. Chỉ tại không muốn chúng tôi phí phạm thì giờ và vì muốn gặp chúng tôi thường xuyên nên thầy mới hay kêu anh chị em trong tăng thân Thuyền Từ đến dự thêm tối thiền thứ Năm. Lòng người đi dạy thiền thì rộng và sâu. Mong là bạn mở lòng đón nhận món quà của thầy tôi.

Tâm Khai Ngộ
Tháng 9 năm 2007


Trang Nhà Lịch Trình Tu Học Lá Thư Tu Học Hình ảnh sinh hoạt Đóng góp Trang bạn Các nhà xuất bản



Mọi ý kiến và đóng góp xin điện thư về webmaster@crpcv.org
Trình bày và thực hiện bởi tăng thân Thuyền Từ vùng Washington DC