Trang Nhà Lịch Trình Tu Học Lá Thư Tu Học Hình ảnh sinh hoạt Đóng góp Trang bạn Các nhà xuất bản

Lá thư tu học tháng 5 năm 2007
Tăng thân Thuyền Từ vùng Hoa Thịnh Đốn
10413 Adel Road, Oakton, VA 22124

Ngày quán niệm đầu tháng 5 năm 2007

Ngày quán niệm đầu tháng 5 năm 2007 sẽ được tổ chức vào thứ Bẩy 5 tháng 5 từ 10 giờ sáng đến 5 giờ chiều tại tư gia của anh chị Tâm Minh Ân và Tâm Khai Ngộ tại 4823 Autumn Glory Way, Chantilly VA 20151. Chương trình tu học trong ngày:

10:00 Tọa thiền, kinh hành, tụng kinh
12:00 Ăn trưa trong im lặng hùng tráng và nghỉ trưa
2:00-2:45 Nghe băng hình pháp thoại của thầy Nhất Hạnh
3:00-4:30 Thiền trà, trao đổi kinh nghiệm tu học
4:30-5:00 Tọa thiền, chia tay



Tin ngắn:



Thơ:

Có và không
Trong không có có, có có không
Trong sinh sinh diệt, diệt sinh sinh
Muốn tìm giải thoát, cần chánh định
Đừng nên mắc kẹt lúc qua sông.

Tu khổ hay vui
Trước khổ sau vui, vui hết khổ
Thấm tương chao đạo mới thảnh thơi
Tu là bước tiến về an lạc
Về đường giải thoát để rong chơi.

Hoàng-Tâm
11/20/06
(Thiền Viện Trúc Lâm Dalat)


Khóa tu tập chánh niệm Xuân 2007

Khóa tu tập chánh niệm Xuân 2007 do tăng thân Thuyền Từ tổ chức tại Claymont Court, West Virginia đầu tháng 4 đã hoàn mãn. Dưới đây là tóm tắt của các pháp thoại và các sinh hoạt chính trong khóa tu.

Sau phần thiền hành buổi sáng đầu tiên của khóa tu, anh Chân Trí bắt đầu bài pháp thoại bằng một vài câu hỏi để mọi người cùng quán chiếu chung: Tại sao chúng ta đi tu tập? Sau khi đi tu tập một thời gian thì sự tu tập của chúng ta có tiến bộ không? Chúng ta đã nắm được hơi thở vững vàng chưa khi có một biến cố trong gia đình như khi có một người thân qua đời hoặc một xung đột lớn giữa vợ chồng hoặc cha mẹ với con cái? Anh nói có những vùng năng lượng tiêu cực trong mỗi người như tham đắm, giận hờn, lo lắng. Khi đi tu tập, chúng ta thường có thể thoát ra được khỏi những vùng năng lượng này, nhưng chỉ trong một thời gian chúng ta lại rơi vào trong những trầm luân này. Anh nói rằng anh nghĩ có hai lý do: bận rộn và giãi đãi. Vì vậy muốn tiếp tục thoát khỏi các trầm luân này, chúng ta cần thực tập một cách nghiêm túc. Anh nói về ba nguồn năng lượng của một người tu: niệm, định và tuệ. Sự thực tập chánh niệm đặt căn bản trên sự thực tập hơi thở có ý thức và nụ cười. Ngay trong những khi các năng lượng tiêu cực đang hoành hành và chúng ta cảm thấy khó theo dõi hơi thở, chúng ta tập mỉm cười và quyết tâm bám vào hơi thở. Chúng ta biết rằng nếu chúng ta buông hơi thở ra thì ta sẽ chìm trong cơn bão táp. Chúng ta tha thiết với hơi thở và theo dõi hơi thở ngày càng vi tế hơn. Tình trạng của thân tâm ta sẽ khá hơn sau nhiều hơi thở và nụ cười như vậy. Anh cũng khuyến khích đại chúng thực tập thiền hành một cách miên mật và vững vàng. Mỗi bước chân phải thật vững và tâm ta phải hoàn toàn có mặt với bước chân. Khi đặt bước chân xuống thì ta tự hỏi tâm ta đã thực sự có mặt chưa. Nếu chưa thì ta nhấn chân xuống mạnh hơn và hỏi lại đã hoàn toàn có mặt chưa. Chúng ta không hài lòng và không bước kế tiếp nếu tâm ta chưa 100% có mặt với bước chân. Sự thực tập hơi thở và bước chân miên mật đem lại vững chãi và thảnh thơi. Đây là những món quà quý nhất chúng ta có thể hiến tặng cho người thân xa gần của ta. Anh nói chỉ có sự nương tựa nơi Tam Bảo, mà không phải ở một cá nhân, mới hóa giải được cảm giác cô đơn. Anh cũng nói giữ gìn cho sự ngay thẳng của thân thể sẽ giúp cho sự thực tập chánh niệm được dễ dàng và có hiệu quả hơn nhiều.

Sáng ngày thứ hai của khóa tu là lễ Tắm Bụt. Từ chiều hôm trước, mọi người trong tăng thân đã giúp xếp đặt bàn thờ và tượng Bụt sơ sinh rất trang nhã và thanh tịnh. Mỗi vị trong tăng thân có dịp đi thiền hành ra giữa thiền đường, thắp một ngọn đèn cầy nhỏ, và đi thong thả lên và đặt ngọn đèn cầy này lên bàn thờ Bụt. Sau đó, mọi người có dịp lạy Bụt và múc một thìa nước thơm và tưới lên tượng Bụt sơ sinh trong tiếng niệm Bụt trầm hùng của tăng thân. Sau phần tắm Bụt, các vị có gia đình có mặt trong khóa tu thực tập thiền ôm với nhau. Sau đó, các vị không có gia đình có mặt đứng lên trong khi chị giáo thọ Chân Ý khai thị rằng dù không có gia đình huyết thống nơi đây, nhưng chúng ta phải thấy rằng những khổ đau và hạnh phúc của ta chính là khổ đau và hạnh phúc của cả tăng thân, và chúng ta sẽ không bao giờ rời con thuyền tăng thân. Sau đó mọi người lạy xuống một lạy thật sâu trong mười hơi thở. Buổi lễ rất cảm động vì pháp Bụt mầu nhiệm đã thấm sâu vào lòng của toàn thể tăng thân.

Chiều ngày thứ hai là pháp thoại của bốn anh chị trong tăng thân về sự thực tập chánh niệm và những hoa trái gặt hái được. Anh Tâm Lạc Hiền chia sẻ về sự thực tập của anh trong môi trường làm việc. Anh nói anh thấy trong tâm thức của anh có rất nhiều mảnh mà có khi tuy không muốn nhưng theo tập khí anh vẫn rớt vào những vùng tâm thức này. Anh nói năng lượng chánh niệm đã giúp anh thấy điều này rõ hơn và đã sống tự do hơn. Nhờ đã tiếp xúc được với năng lượng cô đơn, anh nói bây giờ anh không cảm thấy cần phải đi tới với một người khác giới nào khác.

Chị Nguyên Hằng Chiếu chia sẻ về liên hệ khó khăn giữa chị và mẹ chị. Qua sự thực tập chánh niệm và với nâng đỡ liên tục của tăng thân, chị đã hiểu chị và mẹ của chị nhiều hơn và liên hệ mẹ con đã khá hơn xưa rất nhiều. Mỗi ngày chị cũng thực tập đọc một lời nhắc nhở cho chị rất thường là những khổ đau trong chị không phải là do người đang sống với chị gây ra. Nhờ vậy chị bớt giận hờn và trách móc người thân bên cạnh và tập nhìn lại mình nhiều hơn và rõ hơn.

Chị Tâm Khai Ngộ chia sẻ là chị đã chánh niệm hơn rất nhiều trong khi hành xử với anh Tâm Minh Ân và hai con. Chị bớt nóng và đã bắt đầu có thể lắng nghe anh chia sẻ. Nhờ vậy anh cũng đã bắt đầu chia sẻ với chị nhiều hơn. Liên hệ của chị và hai cháu cũng đã được khá hơn nhờ chị thực tập lắng nghe.

Anh Chân Hỷ Đức chia sẻ về những thực tập của anh và những lúc rất khó khăn mà anh đã vượt qua để thiết lập lại liên hệ của anh với chị Chân Hỷ Hạnh và các con. Anh đã chuyển đổi tình trạng từ lúc cha con không nhìn nhau đến bây giờ các con của anh đều có liên hệ rất tốt với anh và với lẫn nhau. Với những thay đổi lớn trong anh, chị Chân Hỷ Hạnh cũng nở ra như một bông hoa. Nụ cười của chị bây giờ rất thật và rất tươi. Hạnh phúc của anh chị đã biểu hiện lên rất rõ.

Sáng ngày cuối cùng của khóa tu, chị giáo thọ Chân Ý chia sẻ một pháp thoại rất sâu sắc và đi thẳng vào nhiều vấn đề trong sự thực tập chánh niệm. Chị nói về sự thực tập dừng lại, dừng lại không chỉ tay ra ngoài trách móc hoàn cảnh và những người bên cạnh, dừng lại để thấy là những khổ đau của mình có gốc rễ bên trong mình, và dừng lại để hiểu và làm mới lại liên hệ với chính mình. Chị khuyên đại chúng phải rất khiêm tốn về cái hiểu về chính mình vì đây là một quá trình không thể hoàn tất được trong một khoảng thời gian cố định. Chị nhắc đại chúng sự thực tập nụ cười để lòng mình lúc nào cũng mở ra để cái thấy về chính mình ngày càng sâu sắc hơn. Chị nói về sự thực tập căn bản để trở về nhận diện và ôm ấp năng lượng cô đơn trong mỗi người. Đây là một năng lượng rất thật trong tất cả mọi người, và có lẽ có gốc rễ rất sâu trong gia đình huyết thống. Ít hay nhiều, chúng ta đồng hóa mình với năng lượng cô đơn, hay có sự phán xét chính mình và những người bên cạnh, và thường tưởng tượng và làm lớn ra những vùng năng lượng ảm đạm trong tâm. Những khi cảm thấy bất an, ta phải cầu năng lượng của Tam Bảo tới giúp ta ngồi yên và trở về với hơi thở. Khi trở về với hơi thở, ta phải có cảm giác đây không phải là hơi thở của riêng mình mà là hơi thở của trời đất, của Bụt, của thầy tổ. Như vậy, hơi thở mới có thể đứng ở chỗ có thể giúp ta ôm được những bất an đang có mặt. Một sự thực tập khác chúng ta có thể làm là thực tập cắm rễ và thương những điều kiện hạnh phúc đang có mặt trong thiên nhiên như cây cỏ, đám mây, vườn rau, tiếng chim hót. Chúng ta phải học và thực tập chánh niệm để ý thức về khổ đau của ta ngày càng sáng hơn thì năng lượng chánh niệm này mới là năng lượng sống động và giúp ích cho ta. Chị chia sẻ sự thực tập thiền hành để cho tình thương có được nơi bàn chân đi dần lên trái tim và xoa dịu những khổ đau trong tâm, như vậy thì sự thực tập thiền hành mới sống động và có ích lợi.

Chị nói về sáu cái bẫy mà Bụt đã nói, không cho một khúc củi có thể trôi ra biển, nghĩa là có thể tới được bờ tự do:
  1. Không bị vướng vào bờ sông: không vướng mắc vào cảm thọ.
  2. Không bị chìm: không bị những tham đắm lôi cuốn.
  3. Không bị vớt lên: không bị những ham muốn làm dở dang con đường tu tập.
  4. Không bị mắc vào cồn cát: không nuôi dưỡng những tham đắm để có thể đi tới.
  5. Không rơi vào vùng nước xoáy: không bị năm thứ dục lạc (tiền tài, sắc đẹp, danh vọng, thức ăn, ngủ nghỉ) lôi cuốn.
  6. Không bị mục từ bên trong ra ngoài: không giả dối, không lừa gạt chính mình và tăng thân.

Để tránh những bẫy này và có thể ra tới biển giải thoát, chúng ta cần thực tập chánh niệm miên mật và hết lòng nương tựa tăng thân để được tăng thân nâng đỡ và soi sáng. Khi ta buông tăng thân thì ta đã buông chính mình và không có cơ hội để đi tới. Hết.



Tuổi Trẻ, Tình Yêu, Lý Tưởng -
Nói Với Tuổi Hai Mươi Việt Nam Trong Thập Niên Đầu Của Thế Kỷ

viết bởi thầy Nhất Hạnh, Lá Bối xuất bản năm 2005. (tiếp theo)

Tôi biết có nhiều người bạn trẻ đang nỗ lực phấn đấu để vượt thoát tình trạng nghèo khổ và bấp bênh của họ mà chưa sẵn sàng nghe những điều tôi đang nói. Bạn đang phấn đấu giật một nảnh bằng, học ngày học đêm, không có thì giờ để ăn, để thở và để tiếp xúc với những mầu nhiệm của sự sống. Hoặc bạn đang phấn đấu tìm một sở làm, có được một số lương tạm đủ để trả tiền nhà, tiền gạo, mua thuốc men và nuôi những người thân, nghĩ rằng chẳng bao giờ bạn sẽ có cái cơ hội để mà ‘thảnh thơi’.

Tôi không có ý khuyên bạn nên ngừng phấn đấu. Trái lại, tôi cầu chúc cho bạn thành công. Tôi chỉ cầu bạn có thì giờ nghe tôi tâm sự vài ba mươi phút thôi. Tôi biết có một người thuyền nhân vượt biên năm 1978 qua Thái Lan, giữa đường bị hải tặc cướp lột hết, chỉ còn một chiếc quần cụt mặc trên người khi tới được trại tỵ nạn Songkla ở Thái Lan. Vậy mà anh ta cứ ca hát suốt ngày. Có một bà cũng tới trại tỵ nạn Songkla, bao nhiêu tiền bạc vòng vàng của bà bị hải tặc cướp hết, trừ hai chỉ vàng bà cất dấu đâu trong người mà hải tặc Thái Lan không thấy được. Bà ta khóc bù lu bù loa: “Trời đất ơi, còn có hai chỉ vàng, làm sao mà sống.” Anh chàng kia thấy vậy, liền cũng giả bộ than trời: “Trời đất ơi, còn có một cái quần xà lỏn mặc trên người làm sao mà sống.” Nói xong, anh lại cười ha hả. Này bạn, trong khi ta phấn đấu vì sự sống, dù ta còn nghèo khổ, ta vẫn có thể có khả năng tiếp xúc với những mầu nhiệm của sự sống. Tiền bạc, giàu sang, tiện nghi cũng như danh vọng và quyền hành không biết bao giờ thì mới được gọi là đủ. Có những người giàu sang, đầy danh vọng và quyền hành mà vẫn thấy thiếu, vẫn không có hạnh phúc. Tuần trước, có phóng viên từ Triều Tiên Nhật Báo tới phỏng vấn tôi và câu hỏi duy nhất của anh ta là: “Hiện giờ người Đại Hàn đang sống cuộc sống hằng ngày của họ một cách rất bận rộn, tâm trí của đa số rất căng thẳng, đầy lo lắng, giận hờn và khổ đau. Họ không thiếu vật chất, trái lại họ rất giàu sang. Thầy nghĩ họ phải làm gì cho đỡ khổ?” Bạn ơi, một ngày nào đó, có thể bạn cũng sẽ hỏi mình câu hỏi đó và những lời tâm sự của tôi hôm nay với bạn sẽ được bạn nhớ tới. Đó là điều tôi mong ước. Chế Lan Viên đã từng nói tới “giấc mơ con” như sau:

Lũ chúng ta ngủ trong giường chật hẹp
Giấc mơ con đè nát cuộc đời con
Hạnh phúc đựng trong một tà áo đẹp
Một mái nhà yên rủ bóng xuống tâm hồn

Cái giấc mơ con ấy, nó là một giấc mơ thật đấy, nhưng nó không cho bạn đủ không gian và dưỡng khí cần cho một người trẻ. Nó giết con người Phù Đổng Thiên Vương trong bạn. Bạn cần một giấc mơ lớn.

(Còn tiếp)


Trang Nhà Lịch Trình Tu Học Lá Thư Tu Học Hình ảnh sinh hoạt Đóng góp Trang bạn Các nhà xuất bản



Mọi ý kiến và đóng góp xin điện thư về webmaster@crpcv.org
Trình bày và thực hiện bởi tăng thân Thuyền Từ vùng Washington DC